Sau khi đàm phán kết thúc, Tông Đường và Ambela lại ngồi thêm một hồi, một mặt trò chuyện, tán dóc về kinh nghiệm của mình tại đô thị, bồi dưỡng cảm tình, khiến cơ sở hợp tác càng thêm bền vững, mặt khác cũng tiến thêm một bước định ra công việc chi tiết tỉ mỉ.
Ambela và Tông Đường đều có phần cảm thấy hứng thú với binh sĩ triệu hoán của Thẩm Dịch, quyết định mượn Thẩm Dịch tất cả mười lăm gã binh sĩ, trong đó có 5 binh sĩ tinh anh, 10 binh lính bình thường.
Khoản phí tổn này hoàn toàn do Ambela ra.
Căn cứ điều kiện tam phương đã đàm tốt, mỗi binh lính bình thường chết trận, bồi thường 15 điểm là đủ. Binh sĩ tinh anh chết trận một người, cần phải bồi thường 200 điểm.
Ngoài ra, hai người còn hỏi thuê Dabinett và Evans, giá thuê là 300 điểm, chết trận bồi thường 3000 điểm.
Dabinett và Evans là hai gã lính bay duy nhất trong tay Thẩm Dịch, thích hợp trinh sát không trung nhất, lại phối hợp lính bộ, có thể hữu hiệu cam đoan hai đội không chịu đến bất luận quấy rối gì đến từ bên ngoài trong lúc chấp hành nhiệm vụ, qua đó cam đoan cẩn tắc vô áy náy ở mức cao nhất.
Thẩm Dịch cũng đồng ý việc này.
Theo một ý nghĩa nào đó, đây cũng là trao đổi con tin —— một đội viên đội Phong Lâm sẽ chấp hành nhiệm vụ Điện Ngục cùng đội Đoạn Nhận, đội Phong Lâm tự nhiên hi vọng trong tay cũng có thể có người của đối phương. Cho dù giá trị của binh sĩ triệu hoán không thể nào so
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2047166/chuong-352.html