Đốt điếu thuốc, Thẩm Dịch hung hăng hít một hơi.
Nhìn qua cửa sổ có thể thấy thị trường hết sức náo nhiệt.
Người tựa hồ đông hơn bình thường rất nhiều, khắp nơi đều là mạo hiểm giả đi lại, điều này khiến Thẩm Dịch có chút kỳ quái.
Ước chừng hai giờ trôi qua, bọn Hồng Lãng rốt cục trở về, thị trường dần dần tan hết.
Vừa mới tiến vào phòng Thẩm Dịch, Hồng Lãng liền nằm vật ra ghế sa lon kêu to: “Thực cmn mệt chết lão tử, coi như là đánh đội Thứ Huyết cũng không mệt thế này.”
“Xảy ra chuyện gì?” Thẩm Dịch hỏi.
Kim Cương trả lời: “Chúng ta nổi danh.”
Thẩm Dịch ngẩn ngơ, Ôn Nhu tiếp lời nói: “Nhờ phước ba cái trang bị đội Thứ Huyết.”
Hóa ra mấy món này đều là vũ khí thường dùng của các thành viên đội Thứ Huyết, Khu Phổ Thông có không ít người biết đến. Thực tế đao Ám Sát của Minh là cực phẩm trang bị, uy lực chiêu Bạo Liệt rất mạnh, phần lớn mọi người đều biết rõ.
Loại vũ khí này nếu xuất hiện một mình, mọi người cũng sẽ không để ý, nhưng là ba loại cùng ra, ngay lập tức sẽ có người liên tưởng đến ngay hôm nay đội Thứ Huyết tiến nhập thế giới nhiệm vụ, hơn nữa là đuổi theo giết một đoàn đội cỏn con có cừu oán với bọn họ.
Dưới loại tình huống này, rất nhiều chuyện cứ như vậy nổi lên mặt nước —— đội Thứ Huyết thất bại, hơn nữa bại thật thê thảm.
Bọn Hồng Lãng đương nhiên không rỗi hơi tận lực giữ kín bí mật này, không chút khiêm tốn nói ra sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2047089/chuong-275.html