Khi Thẩm Dịch tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang nằm trong khoang tàu Kẻ Dạo Chơi.
Hóa ra mình đã trở lại tàu Kẻ Dạo Chơi sao?
Nghĩ vậy hẳn là chiếc Người Hà Lan Bay và Ngọc Trai Đen cũng đã không còn tồn tại rồi?
“Hô!” Thẩm Dịch thở dài một cái.
Trận đại chiến lúc trước, không chỉ tiêu hao tánh mạng của hắn, mà còn cả tâm lực. Hoàn toàn phóng thích tâm linh khiến tâm thần hắn thậm chí càng tiều tụy hơn nữa. Ít nhất tánh mạng có thể hồi phục, mà tâm linh lại không.
Thậm chí không có bất kỳ phương pháp nào!
Thật thú vị, Huyết Tinh đô thị không phải không gì không làm được sao? Duy ở phương diện này lại không có bất kỳ thuốc nào có thể bồi bổ tâm linh.
Có lẽ… nó cũng chẳng phải không gì không làm được.
Thẩm Dịch không khỏi nghĩ tới người quản lý không gian, hơi hơi nở nụ cười.
Nhìn trái phải không có người, Thẩm Dịch đi ra buồng nhỏ.
Mấy người Hồng Lãng đang lớn tiếng nói gì đó bên ngoài, kể cả đám Frost, Ralph cũng đều có mặt, chứng kiến Thẩm Dịch đi ra, tất cả mọi người đồng loạt hoan hô.
“Haa, ngươi rốt cục tỉnh, ngươi có biết mình đã ngủ ba giờ rồi không?” Kim Cương vỗ bờ vai của hắn.
Ba giờ? Hóa ra mình thoáng cái ngủ lâu vậy sao?
Thẩm Dịch cười nói: “Hi vọng tôi đã không bỏ lỡ quá nhiều thứ đặc sắc.”
“Đương nhiên, em cam đoan anh sẽ không bỏ lỡ.” Ôn Nhu sải bước đi tới, nghiêm túc nói: “Bởi vì giờ nó mới bắt đầu.”
“Gì thế?” Thẩm Dịch ngẩn người.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2047084/chuong-270.html