Trận chiến kia, các vị Vương gia đều ở tại đất phong của mình mà xem hổ đấu. Nhưng trong số Vương gia đó, có người đứng ra giúp đỡ Quân Lâm. Thật ra, ta cũngnên sớm nghĩ tới Quân Vũ, hắn vốn không phải là người biết an phận.
Tại sao lại trợ giúp Quân Lâm, nguyên nhân cũng chỉ có hắn mới có thể biết được.
Vì thế, Biên Quốc từ phía Bắc đánh tới, Quân Lâm chắc chắn sẽ thua trận,nhưng Đỗ Diệc Kình không thể ngờ được nửa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim (LN: Trình Giảo Kim là một công thần khai quốc đời nhà Đường,nghĩa là kẻ cản trở). Hắn nghĩ được một kế trước sau có địch này thì ắc hẳn Quân Lâm cũng sớm ngờ tới cho nên đã chuẩn bị từ sớm rồi.
Hơn nữa, Bất Nhân đột nhiên mất tích, trong lòng Đỗ Diệc Kình đã sớm đại loạn. Hoá ra ta không biết rằng, một đế vương như hắn khi đứng giữa giang sơn và người thân, hắn lại có thể chọn người thân.
Mỗi lần nghĩ đến điều này, trong lòng ta luôn cảm thấy có một nỗi buồn nói không nên lời. Cùng là huynh đệ tình như thủ túc, vì sao bọn họ lại có thể thân thiết như vậy, mà Quân Lâm và Quân Ngạn chỉ vì ân oán đời trước khiến hai người thù hận lẫn nhau, khó có thể hóa giải được. Oan oan tương báo bao giờ mới dứt đây.
Đứng lên, lúc quay đầu, ta thấy Khinh Ca đang chạy tới.
“Bát tỷ tỷ!” Nàng gọi ta, vẻ mặt hốt hoảng.
Ta cảm thấy hình như có chuyện không hay xảy ra, vội kéo nàng vào, hỏi: “Thế nào?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2047062/chuong-248.html