Trời rất nhanh sẽ tối.
Vầng trăng đã nhô lên, ánh trăng sáng tỏ, phảng phất cánh tay tình nhân quấn quanh biển khơi.
Trong bóng đêm yên tĩnh, không còn huyên náo lúc ban ngày, mang theo vài phần trầm lắng trước khi say giấc.
Mái chèo vẫn huy động như cũ, mặt nước phát ra tiếng bành bạch đơn điệu.
Thỉnh thoảng có bọt nước tung lên, thấm đẫm vạt áo.
Sau khi ăn xong cơm tối, phần lớn mọi người đều ngủ, Thẩm Dịch ra đầu tàu tản bộ, hóng một chút gió biển.
“Đang suy nghĩ gì à?”
Quay đầu, hai mắt Thẩm Dịch tỏa sáng.
Giờ phút này, Ôn Nhu mặc váy dài trung cổ màu đỏ, đó là trang phục tiêu chuẩn phu nhân quý tộc Vương quốc Anh, váy rộng thùng thình, phần eo bó gọn, trên đầu còn đội chiếc mũ tròn vạnh, trên mũ cắm một chiếc lông chim, mới nhìn còn tưởng đại tiểu thư quý tộc thế kỷ 16 đứng chỗ này.
Dây chuyền Ánh Sao lòe lòe tỏa sáng trên cổ nàng, phát ra tinh quang mê người dưới màn đêm, tựa như ánh sao tràn ngập trên trời. Vòng cổ chiếu rọi, cả người Ôn Nhu càng lộ ra vẻ cao quý mê say.
“Coi như không tệ.”
“Là người không tệ, hay vòng cổ không tệ, hay quần áo không tệ?” Ôn Nhu cười hỏi.
“Đều không tệ, quần áo là Elizabeth đưa cho em à?”
“Đồ nàng mặc ở nhà còn sót lại, liền tặng cho em.”
“Có thêm thuộc tính?”
Ôn Nhu rất là bất mãn chống bờ eo thon nhỏ: “Anh thật làm em mất hứng, đừng có chủ nghĩa công lợi như vậy được không?”
Thẩm Dịch cười ha ha: “OK, OK,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2047041/chuong-227.html