Trầm mặc.
Trầm mặc thật lâu.
Ôn Nhu đột nhiên mở hai mắt ra, nhìn Thẩm Dịch qua gương, Thẩm Dịch cũng đồng dạng nhìn nàng, trong ánh mắt mang theo tia hài hước vui vẻ.
Đột nhiên trong nội tâm Ôn Nhu không khỏi bốc lên lửa giận: “… Chết tiệt nhà anh, Thẩm Dịch.”
Nói xong Ôn Nhu ra khỏi lồng ngực hắn, đến bên cạnh nhân viên bán hàng, chỉ chỉ lễ phục trên người mình, sau đó chĩa sang vài món cách đó không xa nói: “Cái này tôi muốn, còn có món kia, món kia với món kia.”
“Xin hỏi là quét thẻ hay trả tiền mặt?”
“Tôi chỉ có tiền mặt, tôi muốn tiêu hết toàn bộ, nếu như cô còn có giới thiệu nào tốt.”
Ôn Nhu rất nhanh mua tất tần tật quần áo, thuận lợi xài đến xu cuối cùng trong tay, sau đó ném bao lớn bao nhỏ quần áo lên tay Thẩm Dịch, tự mình đi ra ngoài cửa hàng.
Thẩm Dịch nhìn chung quanh một chút, thừa dịp không có người chú ý mình, quăng tất cả bao vào Huyết Tinh văn chương, vội vả đi theo ra ngoài.
“Ôn Nhu!” Hắn hô to.
Ôn Nhu không thèm để ý hắn, tự mình tiến lên phía trước.
Thẩm Dịch bước tới giữ chặt cánh tay của nàng: “Ôn Nhu, đừng như vậy, em không phải là con nít, em nên biết chuyện gì nặng chuyện gì nhẹ!”
Ôn Nhu hất tay Thẩm Dịch ra, hô to với hắn: “Phải, anh lợi hại, anh thông minh! Anh liếc cái có thể khám phá trong lòng người khác suy nghĩ gì, hơi có chút dị thường gì anh đều có thể phát hiện! Đúng vậy, Huyết Tinh văn chương còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2046925/chuong-111.html