Giờ thứ 61.
Đường số 36.
Một gian nhà cũ nát trong quán trọ.
An Văn nằm trên giường.
Nàng thoạt nhìn rất an tường, mắt nhìn thẳng lên trần nhà.
Không nhúc nhích.
Phảng phất tựa người chết.
Thẳng đến khi trần nhà bị chặn bởi gương mặt của một người đàn ông, mắt nàng mới khẽ động vài cái.
Nó là bộ phận duy nhất nàng còn có thể khống chế.
Thẩm Dịch nhìn nàng, khe khẽ thở dài.
“Tình huống thế nào?” Hồng Lãng vội hỏi.
Thẩm Dịch lắc đầu: “Nàng đã bị tổn thương trí mạng, không cứu được.”
“Ngươi nói cái gì? Nàng chính là mạo hiểm giả đấy, sao lại không cứu được. Chúng ta cũng không phải dễ chết đến thế! Chúng ta đã không còn bộ vị trí mạng.” Hồng Lãng kêu to lên.
Thẩm Dịch rống giận ngược lại: “Không có đầu sẽ chết!”
Hồng Lãng ngẩn ngơ, Thẩm Dịch nói gằn từng chữ: “Nàng bị thương quá nặng! Nặng đến nỗi căn bản ngươi không thể nào tưởng tượng. Ngươi thấy nàng bề ngoài không có việc gì đúng không? Sai, xương cổ của nàng đã hoàn toàn gãy, có thể nói nàng đã không còn đầu! Xương sống của nàng cũng bị đánh thành ba đoạn, cánh tay cũng gãy, trong thân thể còn có kịch độc, không phải ba thứ độc trong Huyết Tinh đô thị, mà là cái loại độc bình thường trong thế giới nhiệm vụ có thể phá hủy hệ thần kinh nhân loại mãi cho đến khi chết! Ngũ tạng của nàng toàn bộ vỡ tan, bị hao tổn nghiêm trọng. Ngươi nên biết cho dù chúng ta là mạo hiểm giả, đối mặt với tổn thương như vậy cũng không thể sống nổi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2046902/chuong-88.html