Nói là mật thất, kỳ thật chỉ là trên hành lang phía nam gara có một phiến cửa nhỏ, sau khi từ đó tiến vào, đi qua một thông đạo hẹp dài, có thể chứng kiến một mảnh không gian rộng rãi.
Không gian rất lớn, bên trong bày đầy giường chiếu, còn có dụng cụ sinh hoạt hằng ngày. Nhìn trên bản đồ, tại đây vốn là nhà kho tầng hầm tòa nhà thương mại, bởi hoang phế mà bị dị nhân dùng làm không gian sinh tồn.
Một góc kho hàng bày số lớn vũ khí, đúng là những vũ khí này bại lộ hành tung dị nhân. Đã có những món này, binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 chí ít có thể tiết kiệm một bước ăn cướp tiệm vũ khí ngoài ý muốn.
Nhưng ánh mắt bọn Thẩm Dịch lại không dừng ở đó.
Trong cùng kho hàng, một đứa bé trai đang ôm chân ngồi dưới đất.
“Là con nít!” Ôn Nhu lên tiếng kinh hô.
Thẩm Dịch rốt cuộc sáng tỏ vì cái gì người lính kia phải gọi hắn sang đây xem một chút.
Đứa bé trai kia thoạt nhìn chỉ có khoảng 10 tuổi, một đôi mắt đồng thời có hai thứ nhan sắc kim đen, tóc nâu rám nắng hơi cuộn cong, đồng tử song sắc đang nhìn bọn hắn, cơ thể có chút run rẩy.
“Chào!” Ôn Nhu hướng cậu bé vẫy vẫy tay, sau đó đi tới cậu.
Đứng trước người cậu nhóc, Ôn Nhu thử rờ mặt cậu, đồng thời nói: “Đừng sợ, bọn chị…”
Không nghĩ tới cậu nhóc kia đột nhiên quát to một tiếng, hung hăng cắn tay Ôn Nhu một cái.
“Nha!” Ôn Nhu nhanh chóng rút tay về, lần này không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2046871/chuong-57.html