Nghe nói như thế những người khác bĩu môi.
Vừa rồi Minh Tân đại sư cũng đã nói trúng độc, ngươi nói tiếp một lần nữa có ý gì?
- Không biết công tử có thể nhìn ra đây là kịch độc gì hay không?
Minh Tân đại sư trực tiếp lên tiếng hỏi ra chỗ hiểm.
Hắn không nhìn ra đây là độc gì, nếu như đối phương có thể nói ra thì không phải là trang bức, mà là bản lĩnh thật sự.
Đương nhiên, hắn xem ra khả năng này rất nhỏ, gần như không có.
- Kỳ thật... Nói trực tiếp thì không tính là độc.
Không đi quản mọi người suy nghĩ cái gì, thiếu niên mở miệng nói.
- Không tính là độc?
Minh Tân đại sư cau mày.
Vừa nói là độc, còn nói không tính là độc, gia hỏa này muốn nói cái gì.
- Vị thiếu gia này, tại hạ hỏi ngươi, hi vọng ngươi có thể thành thật trả lời, việc này có liên quan tới việc có thể cứu mạng của ngươi hay không.
Thiếu niên không trả lời Minh Tân đại sư mà là nhìn vị thiếu gia.
- Tại hạ biết sẽ nói tất cả, không dám giấu diếm.
Thấy hắn hỏi nghiêm túc như vậy, thiếu gia gật đầu.
Thấy hắn không nói mà là hỏi thiếu gia, Minh Tân đại sư biết rõ thiếu niên khẳng định có mục đích, lúc này cũng không nhiều lời, ánh mắt sáng ngời nhìn qua.
- Tốt, xin hỏi thiếu gia nửa năm đến ba tháng qua, phải chăng từng chung cá nước với nữ tử có thân thể lạnh buốt hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2144827/chuong-3039.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.