Thực lực đám người Cừu Thiên đã vượt qua hắn, có thể suy diễn đám người kia ở chỗ này đã là cực hạn. Nếu như còn muốn suy tính ra đám người đang làm cái gì, dự định làm cái gì, chuyện này căn bản không có khả năng.
- Chủ nhân, chúng ta làm sao bây giờ?
Thấy Nhiếp Vân không ngờ lại dùng phương phápv, suy tính cái gì đó. Củng Học sửng sốt một chút rồi lên tiếng hỏi.
- Đám người kia đang ở bên trong, đi vào thôi!
Nhiếp Vân cũng không nói nhiều mà nhanh chóng đi vào trong cốc.
Vừa mới tiến vào sơn cốc, tức thì có một cơn gió kỳ dị thổi qua, tựa như tiếng chuông vang vọng ở bên tai, mang theo thanh âm nức nở.
Như khóc như kể lể, thanh âm đâm thẳng vào trong linh hồn, cho dù kịp thời bít lỗ tai vào cũng không đỡ được. Thanh âm dường như ngón tay kích thích dây đàn, linh hồn không tự chủ được mà rung động theo thanh âm.
- Loạn phong thật là lợi hại...
Mở miệng tán thán một tiếng, phòng ngự chi khí vận chuyển, cắt đứt đạo thanh âm này ở bên ngoài.
Loạn Phong cốc,thứ đáng sợ nhất cũng không phải là bẫy rập, linh thú, mà là Loạn phong, gió này vào người như là đao, nghe vào trong tai như ma âm, khiến cho người ta khó lòng phòng bị, người ý chí không kiên định rất dễ dàng bị tẩu hỏa nhập ma, chết oan chết uổng.
Vừam ới tiến vào sơn cốc, loạn phong cũng không mạnh, bằng vào thực lực của hai người rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2143875/chuong-2091.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.