- Tiền bối... Ngươi có thể trị được không?
Nghe được là một loại độc, tim của Trần Ngạo Huyền trầm xuống, cẩn thận từng li từng tí hỏi.
- Độc này có thể độc cường giả Xích Thiên cảnh thành nham thạch, tuy nói khó giải, bất quá với ta mà nói, không coi vào đâu!
Nhiếp Vân cười ha ha.
Hắn có thiên phú Kịch Độc sư, có thể giải Chư Thiên chi độc, tuy chất độc này rất lợi hại, nhưng ở trong mắt hắn xem ra, như trước không có vấn đề gì.
- Có thể giải? Tiền bối, ngươi nói cần dược liệu gì, cho dù Trần Ngạo Huyền ta đi khắp thiên hạ cũng tìm tới cho ngươi...
Nghe được trả lời khẳng định, Trần Ngạo Huyền hưng phấn, vội hỏi.
- Không cần!
Dược liệu? Nói giỡn, nếu như dùng dược liệu mà nói, Kịch Độc thiên phú còn có tác dụng gì?
Bàn tay của Nhiếp Vân nhẹ nhàng trảo một cái.
Hô!
Lập tức, liền chứng kiến tượng đá dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được biến thành da người, ngay sau đó có hô hấp.
- Cha...
Không nghĩ tới đối phương tiện tay trảo một cái liền bài trừ kịch độc, khôi phục nhanh như vậy, Trần Ngạo Huyền cảm thấy đầu óc chuyển không đến, bất quá, khi thấy tượng đá chậm rãi mở to mắt, lộ ra ánh mắt hiền lành, lại không nghi ngờ gì, vội vàng vọt tới.
- Gia gia!
Trần Lạc Dung cũng từ phía sau đi qua, bổ nhào vào trong ngực lão nhân.
- Các ngươi làm sao vậy?
Lão giả vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2143696/chuong-1912.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.