- Cái gì?
Thanh âm của Cảnh Hồng quanh quẩn trong đại điện, người Phong Vân minh đều nghe rõ ràng, tất cả đều chấn động.
Trước đó bọn hắn còn vì minh chủ không tham gia tranh đoạt Phá Không Tiềm lực bảng mà cảm thấy tiếc nuối, lúc này thấy Cảnh Hồng tán dương lập tức cảm thấy vinh quang vô thượng. Bởi vì hưng phấn cho nên hít thở dồn dập.
Cảnh Hồng là ai chứ? Thực lực được công nhận là đệ nhất nhân trong đám đệ tử hạch tâm, không ngờ lại tán dương minh chủ như vậy, chỉ sợ cho dù không có tham gia chiến đấu Phá Không Tiềm lực bảng thì cũng có thể danh chấn tông môn rồi.
Người thứ hai xếp trên Phá Không Tiềm lực bảng gọi là Lưu Tế, một thân tu vi thâm bất khả trắc, nghe nói cũng có thể cùng chiến đấu với cường giả Phá Không Cảnh trung kỳ, nhưng mà so với Cảnh Hồng còn kém một mảng lớn.
- Cảnh huynh khen sai rồi, ta xấu hổ không dám nhận!
Đại náo Chấp Pháp đường, đại náo Lăng Tiêu đỉnh, ánh mắt Nhiếp Vân đã cao hơn. Đối với tranh đấu giữa các đệ tử với nhanh cũng không có hứng thú bao nhiêu. Mục tiêu hiện tại của hắn là cùng có thể chiến đấu cùng cường giả Phá Không Cảnh hậu kỳ. Cho nên đối với lời nói lấy lòng của Cảnh Hồng cũng không thèm để ý, vẫn lắc đầu như trước.
- Vân huynh khiêm tốn rồi, lần này ta tới, là có một yêu cầu quá đáng!
Thấy Nhiếp Vân một mực từ chối, Cảnh Hồng cũng không vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2142810/chuong-1026.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.