- Ha ha!
Không để ý tới mọi người xoắn xuýt, Nhiếp Vân đi tới trơớc mặt Đạm Thai Lăng Nguyệt.
- Nguyệt nhi, ngươi tới!
Hai người đã có quan hệ tốt hơn trơớc nhiều, Nhiếp Vân xưng hô cũng từ Đạm Thai sư tỷ đổi thành Nguyệt nhi, chỉ có điều xưng hô này chỉ thuộc về hai người, trươc mặt vẫn gọi là sư tỷ.
- Tại sao ngươi lại đánh Thái Thượng trưởng lão?
Nhìn thấy thiếu niên đang vui vẻ, Đạm Thai Lăng Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, nói.
- Ha ha!
Nhiếp Vân cười khan một tiếng.
- Đánh thì đánh, phiền toái là phiền toái nhưng không có việc gì, nếu bọn chúng tổ chức Thái Thượng trưởng lão hội nghị xử phạt ngươi, ta có thể giải vây giúp ngươi.
Đạm Thai Lăng Nguyệt nói.
Tuy trong mắt người khác ẩu đả Thái Thượng trưởng lão là tội danh rất lớn, trong mắt của nàng không có gì, cũng không cần quan tâm.
Thân là đệ tử vô thượng trường, địa vị của nàng còn cao hơn đám người Lô Khiếu.
- Đa tạ!
Vốn tưởng rằng nàng sẽ trách tự trách mình lỗ mãng, không nên tranh chấp với Thái Thượng trưởng lão, không nghĩ tới lại nghe được câu này, đôi mắt Nhiếp Vân sáng ngời, hưng phấn thiếu chút nữa nhảy lên, hận không thể lao tới ôm hôn nữ hài một cái.
Hắn gần đây có thói quen coi trời bằng vung, nếu nàng thời thời khắc khắc giáo huấn chính mình thật đau đầu.
- Ân? Nói cái gì đến cái gì, bọn chúng đến!
Thấy bộ dạng Nhiếp Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2142797/chuong-1013.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.