Tông Nham nhìn chằm chằm vào Nhiếp Vân, vừa cười vừa nói.
- Ngươi nói Hoàng Ti Thiết Bối Thú này là ta hạ độc chết?
Nhiếp Vân rốt cục hiểu được mục đích của hắn.
Chỉ cần chứng minh mình là Độc sư, sẽ lọt vào tất cả mọi người phỉ nhổ, loại người này, sao có tư cách trở thành đệ tử Kiếm Thần tông, cũng tiếp nhận Kiếm Thần truyền thừa?
Thật độc ác!
Không cần đả bại mình, không cần cùng mình chính diện chiến đấu, chỉ cần một tiểu âm mưu, mình liền lâm vào bị động.
- Không sai!
Tông Nham hừ lạnh nói ra:
- Trừ ngươi ra những người chúng ta đều có mặt, không có người có thể ra tay, ngươi đã có thể thừa dịp chúng ta không để ý trộm đi thi thể, cũng đã nói lên có thể thừa cơ hạ độc! Như thế nào, còn có lời gì để nói?
- Thật sự hắn là Độc sư, thời điểm ở Thiên U Cốc, ta tận mắt nhìn thấy!
Lúc này Sở Dương cũng tiến về phía trước một bước, nói ra.
- Nói như vậy, thật đúng là có khả năng!
- Không phải Độc sư, một tiểu tử Lĩnh Vực Cảnh, làm sao có thể ở Thiên U Cốc đạt được nhiều ngọc bài như vậy?
- Ý của ngươi là hắn giết rất nhiều đệ tử bằng thuốc độc?
- Cái kia còn phải nói nữa sao, Độc sư cả đám tâm ngoan thủ lạt, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn, loại người này có thể là người tốt sao?
Nghe được Sở Dương cũng nói như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2142498/chuong-714.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.