Nhiếp Vân không nghĩ tới đối phương vậy mà dùng Lôi Âm mê hoặc mình, đồng thời đánh lén, mồ hôi lạnh lập tức từ phía sau lưng chảy xuống, dưới chân sinh ra khí lãng, thân hình cấp tốc lui về phía sau.
- Nhanh như vậy liền có thể tỉnh lại, tiểu tử, xem ra trên người của ngươi thứ tốt không ít, hiện tại ta đối với ngươi càng ngày càng có hứng thú!
Thấy thiếu niên nhanh như vậy liền tỉnh táo lại, Yêu Xích tựa hồ có chút không dám tin tưởng, lần nữa nhe răng cười, thân thể hóa thành một đạo hào quang giống như sương mù, thẳng tắp vọt tới Nhiếp Vân.
- Hàn Đông Mai Hương!
Nhiếp Vân không loạn chút nào, Huyền Ngọc Kiếm xuất hiện, một đạo kiếm quang lập loè.
Híz- Khà- zzz á!
Kiếm quang như ánh mặt trời vạch phá đêm tối, lập tức xé rách Lôi Vân ở chung quanh, đồng thời khẽ đảo bàn tay, trước mặt ngưng tụ ra một giọt huyết dịch.
- Huyết Tự Đại Kim Chú!
Huyết dịch lập loè, nhộn nhạo ra kim quang sáng chói, lần nữa vọt tới Yêu Xích.
- Khặc khặ- x- xxxxx, tuy át chủ bài của tiểu tử ngươi không ít, nhưng đầu óc xem ra không đủ dùng, máu tươi của ngươi làm ra Huyết Tự Đại Kim Chú đối với Huyết Hà Thăng Thiên có lẽ có tác dụng, nhưng ở trước mặt đệ nhị kiếp Lôi Vân đầy trời, một cút tác dụng cũng không có!
Chứng kiến thiếu niên kiềm lư kỹ cùng, đánh ra Huyết Tự Đại Kim Chú, Yêu Xích cười ha ha, ánh mắt lộ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2142376/chuong-592.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.