- Này là Ngũ Dương trưởng lão của gia tộc chúng ta, Thành Cương cảnh đỉnh phong, một đôi thiết thủ đoạn đá nứt bia như đồ chơi, nghe nói ngay cả Binh Giáp cảnh sơ kỳ cũng không nhất định là đối thủ, làm sao có thể, làm sao có thể vừa thấy mặt liền chết rồi?
Ba người đồng thời đi về phía trước vài bước, thấy rõ dung mạo của ba thi thể trên mặt đất, chứng kiến người đầu tiên, Phùng Tiêu lập tức kinh hô lên.
- Cái này là Hư Dự trưởng lão của gia tộc chúng ta, mặc dù không có lợi hại như Ngũ Dương trưởng lão, nhưng đơn kiếm tung hoành, từng một đêm phá tan tám mươi bảy sơn trại, không một may mắn thoát khỏi, ba gã trại chủ Thành Cương cảnh đều bị một kiếm xuyên qua yết hầu, như thế nào cũng đã chết…
Toàn thân Trần Tinh run rẩy.
Ba cổ thi thể này khi còn sống từng cái đều có danh khí thật lớn, ở Lạc Thủy thành cũng có danh hào, hiện tại gặp gỡ Nhiếp Vân ngay cả một chiêu cũng không gánh được, toàn bộ biến thành thi thể, Nhiếp Vân đến cùng có thực lực gì? Tốc độ gì?
Mấy ngày hôm trước không phải là Chân Khí cảnh đỉnh phong sao? Như thế nào mười ngày không thấy ngay cả cường giả Thành Cương cảnh đỉnh phong cũng không tiếp được một chiêu rồi hả?
- Hiện tại Nhiếp Vân, chúng ta đã không có biện pháp phỏng đoán.
Một lát sau, thanh âm cười khổ của Dương Ngạn vang lên, hai người Phùng Tiêu cũng kìm lòng không được gật đầu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-dan-dien/2141877/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.