Đùi dê do tiểu vương gia đích than làm còn lâu mới con được như ở trong hoàng cung, nhưng có thêm lự kính của tiểu vương gia uy lực vô cùng, đạo sĩ ngồi ở tảng đá đối diện với hắn, cắm đầu gặm sạch sẽ đùi dê nướng, dĩ nhiên không cảm thấy đầy dầu mỡ khó nuốt.
Gần nửa đêm, đạo sĩ vứt miếng xương không còn tí thịt nào đi, dùng tay áo đạo bào thuần sắc lau đi váng dầu bên miệng.
Tiểu vương gia ngồi xổm xuống để y nằm sấp lên lưng mình, gió mây trên núi cao như sượt qua người họ, ánh trăng sáng trong càng lúc càng xa, tiểu vương gia đã nhớ kỹ đường xuống núi vững vàng nâng mông y, như một làn khói chạy xuống núi trọi, trở về quân doanh đang còn sáng đèn.
Còn lâu lắm mới tới lúc kết thúc chiến sự, tin tây cảnh thảm bại đã truyền đi khắp thiên hạ, khiến cho liên quân hai nước ở bắc cảnh không có bất kỳ đường lui nào. Họ biết rõ rằng bây giờ dù muốn hay không cũng phải chiến đấu, nếu thật sự hai huynh đệ Mục Tông và Mục Hành sống sót qua kiếp nạn này thì lãnh thổ thế giới chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn.
Quân địch ngày đêm cảnh giác, tiểu vương gia dĩ nhiên cũng không dám thả lỏng, hắn cùng đạo sĩ len lén hưởng thụ một ngày nghỉ nho nhỏ, một khi đã về quân doanh rồi thì sẽ tự giác gánh trên vai trách nhiệm của kẻ đứng đầu.
Luân canh trong doanh trại, diễn tập chuẩn bị chiến đấu trước trận, thám báo điều tra ngầm, truyền quân tình vào quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ta-biet-bay/936912/chuong-24.html