Tiểu vương gia có, tiểu vương gia không chỉ có mà hơn nữa còn không nhỏ, nhưng hắn cũng không thể cởi quần áo ra để chứng minh sự trong sạch được.
Gương mặt tuấn tú của tiểu vương gia vì kìm nén mà trở nên đỏ bừng. Hắn không thản nhiên được như đạo sĩ, trong lòng hắn cất giấu tâm tư khác, đạo sĩ càng không đề phòng hắn, hắn lại càng cảm thấy có lỗi.
Hắn giũ áo ngoài sạch sẽ ra, đỏ mặt phủ thêm cho đạo sĩ của hắn. Trong ánh mắt ướt át sáng ngời của đạo sĩ ẩn chứa bóng hình của hắn. Hắn hít sâu một hơi, ngón tay cố gắng kiềm chế hơi run rẩy.
“Đừng để bị lạnh, huynh tới bên kia đi, để ta lau tóc cho huynh.”
Tiểu vương gia tránh được đề tài này. Đạo sĩ trên núi trọi không vướng bụi trần, không hiểu thất tình lục dục, hắn dĩ nhiên biết bản thân có thể cởi quần so lớn nhỏ một phen với vị đạo sĩ chậm hiểu này, hơn nữa có thể nhân cơ hội đòi chút ngon ngọt, nhưng hắn sẽ không làm như vậy.
Lưỡng tình tương duyệt, tâm ý tương thông, làm vợ chồng bạn lữ chung sống hạnh phúc, đây chính là nguyện vọng ngây thơ của hắn.
Nhưng đạo sĩ còn không hiểu đạo lí đó, cho nên hắn phải chờ tới ngày mà chân chính nước chảy thành sông.
Vải mạt mềm mại, đạo sĩ ngồi xếp bằng ở trên giường thấp nhỏ, thoải mái quên mất rằng bản thân có thể trực tiếp dùng nội lực để hơ khô người.
Tay nghề lau đầu chải đầu của tiểu vương gia được luyện ra từ việc chăm sóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ta-biet-bay/936896/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.