Đạo trưởng Thanh Tiêu kêu đói, chuyện trời sập xuống cũng phải xếp hàng ở phía sau.
Tiểu vương gia như bị sét đánh, con ngươi trợn tròn. Hắn không chút nghĩ ngợi dắt tay đạo sĩ, cũng không thèm quay đầu lại mà lôi đạo trưởng của hắn chạy ra ngoài cung, trước khi đi còn nhấc chân đạp một phần tường còn chưa hoàn toàn sụp đổ, quang minh chính đại bổ một đao.
Đến đây, vị hoàng đế bình ổn nội loạn và đánh đuổi giặc ngoài Mục Tông chính thức trở thành vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Mục Thị không có cổng nhà.
(đứa em trai bất hiếu vl =)))))
Kinh thành sầm uất mười dặm, tiểu vương gia và đạo sĩ đi đứng lanh lẹ. Bọn họ thừa dịp chạy loạn ra cửa cung chạy thẳng tới thành Nam. Sự thay đổi đột ngột của cung thành đã hấp dẫn không ít sự chú ý, người xem náo nhiệt nên đường xá chật chội khó mà đi về phía trước được. Tiểu vương gia vòng mấy con phố cũng không tìm được đường ra, nhất thời gấp đến độ dậm chân, chỉ hận bản thân quên dắt ngựa.
Ngay tại lúc hắn hết đường xoay sở, có người lại chủ động vòng lên eo hắn, cánh tay nhỏ trắng bệch hết sức ấm áp, ống tay áo rộng thùng thình không giấu được cổ tay trắng như ngọc. Tiểu vương gia cảm thấy ngang hông nhẹ đi một chút, lúc hồi thần lại mới phát hiện ra hai chân mình đã cách mặt đất một khoảng. Hắn ngơ ngác há hốc miệng, chỉ thấy thần tiên đạo trưởng mà hắn ngày nhớ đêm mong đang ôm lấy eo hắn, mang hắn nhảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ta-biet-bay/936893/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.