Edit: Mai Anh
Sau đó, Tần Lộ chỉ cảm thấy mình càng thêm bối rối: " "Bạn gái" theo nghĩa đen sao?"
Triển Lê gật đầu.
Hô hấp không thông, Tần Lộ nghi ngờ chỉ chỉ mình, lại chỉ chỉ anh: "Lê thiếu, anh thiếu phụ nữ ư?!"
Động tác của Triển Lê cứng đờ, lại nghe Tần lộ mở miệng nói.
"Lê thiếu chỉ cần gọi một tiếng, anh muốn phụ nữ, lập tức có cả hàng dài xếp từ đại sảnh của Triển thị kéo dài qua bên ngoài, lượn quanh lượn lại thành phố C cũng trọn hai vòng. Lê thiếu cần gì phải làm khó tôi đây?"
"Làm khó?" Chén rượu thủy tinh đặt lại trên bàn vang lên một tiếng "cạch", sắc mặt Triển Lê khó coi, "Đại tiểu thư nghĩ như vậy à?"
"Khụ khụ, Lê thiếu, có gì chúng ta từ từ nói...." Thật ra trong lòng Tần Lộ có chút sợ Triển Lê, thấy anh như vậy, vội vàng dùng giọng điệu thương lượng để nói với anh, "Mặc dù năm đó... Nhưng mà mấy năm nay, vì câu nói của anh, hôn sự của tôi đã bị hủy hai lần, có gì bực bội anh cũng nên cho qua đi, không phải sao?"
Triển Lê nhìn cô chằm chằm hồi lâu, không nói gì thêm, lau miệng, đứng dậy bỏ đi. Tần Lộ ngồi một mình trước bàn ăn, gió từ biển thổi vào, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy hối hận như vậy.
Mà chuyện khiến cho cô thấy hối hận nhất đã xảy ra vào mùa hè năm cô hai mươi tuổi.
Khi đó Tần Lộ vẫn còn học đại học, nghỉ hè rảnh rỗi, cô gặp được Triển Lê ở nhà họ Tần, lúc đó anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quyt-day-co-mong-tay-nhon-thien-pham-qua-tan/182389/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.