Triển Lê híp mắt cảm thụ được động tác của Tần Lộ, cơ bắp trên người có thể thấy căng lên rõ ràng, bốn dải khăn lụa trói chặt Triển Lê nhất thời căng ra, giường hơi lung lay, Tần Lộ từ ngực của Triển Lê ngẩng đầu, anh mắt như tơ lụa nhìn anh: "Thoải mái sao."
"Sao lại biến thành bảo bối cô hầu hạ tôi rồi?" Triển Lê hơi hơi thở dốc, thanh âm khàn khán dường như có thể vắt ra nước.
Hừ, một lúc nữa anh sẽ không suy nghĩ như thế.
Tần Lộ không để ý đến Triển Lê, trừng phạt nhả viên ngọc trong miệng ra, Sao lại biến thành bảo bối cô hầu hạ tôi rồi?" Triển Lê hơi hơi thở dốc, thanh âm khàn khán dường như có thể vắt ra nước.
Hừ, một lúc nữa anh sẽ không suy nghĩ như thế.
Tần Lộ không để ý đến Triển Lê, trừng phạt nhả viên ngọc trong miệng ra, đổi thành dùng lưỡi liếm cơ bắp của anh. Vốn là có múi, lại là sáu múi cơ bụng sắp hàng chỉnh tề. Dĩ nhiên cô cũng sẽ hướng về phía trước tiếp tục vỗ về chơi đùa yết hầu của anh, thậm chí hôn đôi môi anh, cùng đầu lưỡi anh vui chơi nô đùa.
Triển Lê thở dốc càng thêm nặng nề, trên trán toát ra mồ hôi. Tần Lộ nhìn cả người người đàn ông buộc chặt, lè lưỡi liếm đi mồ hôi trên mặt anh, tựa như bình thường anh nói cô ẩm ướt, "Lê thiếu sao anh đổ nhiều mồ hôi như vậy?"
"Bởi vì tôi muốn cô..." Triển Lê khàn cổ họng không chút để ý thừa nhận. Anh mở to một đôi mắt đầy dục vọng, nhìn chằm chằm vào Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quyt-day-co-mong-tay-nhon-thien-pham-qua-tan/1520200/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.