Tần Lộ xuống xe, chỉ thấy Triển Lê quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt "vô tình" quét về phía sau lưng cô: "Đại tiểu thư đi một mình sao?"
"Lê thiếu không phải cũng tới một mình chứ?" Tần Lộ hỏi ngược lại.
"Tôi đang đợi em."
Hơi thở của anh nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương thoang thoảng, dễ chịu vốn có, còn vương chút hương rượu vang, sau tai hơi ửng đỏ, chỉ có một đôi mắt trong veo vô cùng đẹp đẽ.
Tần Lộ sửng sốt một giây mới dời ánh mắt đi, có chút giễu cợt mở miệng nói: "Chờ tôi sao? Tôi cũng sẽ không nhảy diễm vũ."
Khóe môi đẹp đẽ của Triển Lê chợt cong lên, híp mắt nhìn cô, dường như nhìn rõ được sự ưu tư nơi đáy mắt cô, một lát sau vui vẻ cười thành tiếng: "Ghen à?"
Tần Lộ quay đầu sang trừng mắt với anh: "Con mắt nào của anh thấy tôi ghen chứ."
Triển Lê cười nhưng không nói, Tần Lộ bị bộ dạng muốn cười lại không cười của anh làm cho tức giận, hàm răng ngứa ngáy, xoay người không thèm để ý đến anh nữa, tiếp tục bước vào đại sảnh của Tần gia, ai ngờ một giây sau cánh tay liền bị bắt lại.
Tần Lộ buộc phải quay đầu lại, chỉ thấy hai cánh tay của anh vây cả người cô ở trong ngực.
Tần Lộ bị anh ôm trong ngực, toàn bộ tầm mắt của cô chỉ có anh. Từ góc độ của cô nhìn sang, có thể thấy được chiếc cằm hoàn mỹ, sống mũi thẳng tắp, gương mặt tuấn tú nước chảy mây trôi, đường cong lưu loát, một đôi mắt nhìn cô, mang rõ nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quyt-day-co-mong-tay-nhon-thien-pham-qua-tan/1520198/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.