Tháng 9 năm 1942.
"Thầy xin con, đừng làm như vậy Quyến à."
Giữa màn đêm âm u tịch mịch, tiếng cuốc đất nặng nề vang lên. Gió ngoài đồng thổi vào lạnh lẽo, sương rơi xuống đã ướt đẫm mái đầu. Ánh đuốc lay động, hắt hai chiếc bóng đơn bạc xuống nền đất ẩm ướt.
Mặc kệ cho thầy Dự can ngăn, người thanh niên vẫn lạnh lùng bổ từng nhát cuốc xuống ngôi mộ vẫn còn xanh cỏ. Hốc mắt anh trũng sâu, con ngươi như tối lại, người ngợm lấm lem toàn bùn đất. Bia mộ kia đã bị anh chém vỡ làm mấy mảnh, lăn lông lốc xuống con mương bên cạnh.
"Con cứ thế này, làm sao cái Na nó siêu thoát được đây? Con thương em, để nó yên nghỉ đi con à..."
Thầy Dự còn chưa dứt lời, Quyến đã ném mạnh cái cuốc xuống đất. Anh quay lại nhìn thầy, đôi mắt vằn viện tia máu, "Thầy bảo con dừng lại? Thầy thật sự nghĩ nó sẽ siêu thoát hay sao? Con bé chết không nhắm mắt, là bị lũ người của làng kia ép đến đường cùng. Không gϊếŧ chết lũ chó đấy, làm sao mà con có thể sống yên ổn suốt phần đời còn lại được đây?!"
"Nghe thầy nói, cái Na nó chết trong đau đớn là thật, nhưng thầy cảm nhận được linh hồn nó đã không còn oán khí nữa rồi. Tin thầy đi con à, buông xuống, để con bé ra đi thanh thản cùng cô Út được rồi." Thầy Dự giữ lấy tay anh, đau lòng nói, "Đi vào nhà đi, mấy hôm nay con đã không ăn uống ngủ nghỉ gì rồi, thầy lo cho con lắm."
Quyến như người đánh mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504065/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.