Lọc cọc.
Giữa màn sương dày đặc, tiếng bánh xe lại vang lên. Âm thanh ấy chậm rãi nhưng lại như hồi chuông, gõ từng nhịp lên trái tim của những người trong căn nhà nhỏ. Cò Chó ngồi quay lưng với cửa, bàn tay anh siết chặt lấy kẻ ngồi cạnh. Trong đêm tối, hai chiếc nhẫn lạnh lẽo cọ vào nhau, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực ma mị.
Hai que hương trên lư đồng âm ỉ cháy, khói trắng bay lên lảng vảng khiến bầu không khí càng thêm quỷ dị. Ngọc Út lùi vào trong góc phòng, ánh mắt tối tăm đầy sát khí hướng ra cửa, như chỉ cần thứ gì đó làm tổn hại đến những người ở đây, nàng sẽ nhanh chóng lao ra đáp trả.
Chiếc xe lăn ẩn hiện trong màn sương, "cạch" một cái chạm vào bậc thềm. Không gian xung quanh lạnh buốt, Cò Chó run lên bần bật, nhưng tuyệt nhiên không dám quay đầu lại nhìn.
Nữ quỷ kia xuất hiện ở ngưỡng cửa, mái tóc dài che khuất nửa gương mặt, đầu nghiêng sang một bên để lộ con mắt đen thẫm cùng nụ cười quỷ dị. Đôi bàn tay xám ngoét buông thõng hai bên, nó chậm rãi tiến vào trong căn nhà. Tà váy cưới loang lổ vệt máu, "sột xoạt" kéo lên trên nền nhà. Đôi chân khẳng khiu bước chậm rãi trên mặt đất, chân trái như bị ai bẻ gãy ngoặt hẳn sang một bên.
Trương Mỹ Linh dựng hết cả tóc gáy, thầm khấn trời phật nó đừng liếc mắt qua phía mình.
Mà dường như nữ quỷ cũng chẳng mấy bận tâm xung quanh, chỉ trân trân nhìn hai gã đàn ông phía trước, từ từ lướt đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504062/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.