Họ thực sự bỏ lại một mình Trương Mỹ Linh.
Ánh nến lập lòe cháy, thứ ánh sáng leo lét ấy chẳng thể nào mà soi rõ khoảng không gian âm u lạnh lẽo của căn phòng. Trương Mỹ Linh ngồi đơ như tượng đá trước tấm gương, nhìn gương mặt trắng bệch của chính mình mà cũng bị dọa cho hết hồn.
Bao nhiêu dũng khí đều bị cuốn trôi sạch từ lâu, nếu lúc này không phải vì vướng sợi dây đỏ đang buộc chặt trên cổ tay cùng với tấm bài vị, chắc có lẽ cô đã thực sự đạp cửa mà bỏ chạy.
Ông ta nói không được ngoảnh đầu lại cũng không được rời khỏi vị trí... vậy nếu không nghe theo thì sẽ xảy ra chuyện gì? Mẹ nhà nó, ngày đính hôn thế nào mà như phim kinh dị vậy chứ.
Bát hương đặt trước tấm bài vị đã cháy gần hết, đốm lửa đỏ dần lụi tàn. Trương Mỹ Linh thuận tay rút một que hương từ chiếc bàn nhỏ kê giữa hai ghế gỗ mà đốt, giống như sợ hãi thứ ánh sáng duy nhất bên cạnh mình sẽ mất đi. Làn khói trắng bốc lên, uốn lượn trước tấm gương rồi tan vào không trung, đưa lên cánh mũi một mùi thơm thoang thoảng.
Căn phòng thờ phía sau lưng đều thu vào tầm mắt, Trương Mỹ Linh tự dặn mình tuyệt đối không được quay đầu lại, dẫu rằng sống lưng đã như muốn hóa đá từ lâu. Trong đầu thì bảo phải tin tưởng, phải có lòng tin... thế nhưng rốt cuộc lại không hiểu mình phải tin vào cái gì.
Những lần trước không phải là vẫn gặp được nàng ấy hay sao, chả nhẽ là do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504042/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.