“Em ôm anh xong cứ bắt anh phải hôn em, còn nhất định phải gọi anh là ông xã.” Âu Minh Triết lúc nói câu này, ngữ khí rất nghiêm túc. Phảng phất như anh nói đều là sự thật, anh mới là người bị cưỡng hôn.
Đàm Tiểu Ân nghe xong, có chút khiếp sợ, “Nguyên lai là như vậy, khó trách em cảm thấy hôm nay miệng có chút đau đau.”
Không nghĩ tới mình uống rượu xong lại quá đáng như vậy, xem ra sau này không nên uống rượu nữa!
Âu Minh Triết nhìn Đàm Tiểu Ân không hoài nghi chút nào, không nghĩ tới cô dễ lừa gạt như vậy, ý vị thâm trường hỏi: “em bây giờ tỉnh rồi, sao không gọi anh là ông xã nữa hả?”
“A?” Đàm Tiểu Ân tay chân luống cuống mà nhìn Âu Minh Triết, luôn cảm thấy xưng hô ông xã rất khó thốt ra khỏi miệng, “Nếu như chú thích, em sau này có thể đổi xưng hô thành như vậy.”
Thích? Ai thích nghe cô gọi như thế?
Âu Minh Triết cơ hồ là theo bản năng mở miệng, vẫn là vẻ mặt lạnh lùng: “anh không thích.”
Âu Minh Triết người này, dung mạo anh tuấn, giá trị nhan sắc rất cao, nhìn qua như người giống như không dính khói bụi trần gian vậy.
Cho nên, Đàm Tiểu Ân cũng không tưởng tượng gọi ông xã anh sẽ có biểu cảm gì.
“Vậy thì cứ gọi như cũ đi.”
“…”
Đàm Tiểu Ân cũng chuẩn bị đến trường đi học rồi, tuy ở cùng chú cô rất vui, nhưng có lớp thì phải học. Mà Âu Minh Triết gần đầy anh cũng bận.
Học xong, Đàm Tiểu Ân đang thu xếp dụng cụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nho-yeu-nghiet-cua-au-thieu/378826/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.