Chương trước
Chương sau
Đắp chăn giúp cô thì không tránh khỏi có vài cử chỉ tiếp xúc thân xác với nhau, cả đêm này lửa nóng đốt người anh hừng hực, không sao dập tắt nổi, cho nên sáng tinh mơ anh đã vội vàng xuống giường đi tắm nước lạnh, muốn dập hơi nóng trên người mình.

“Đã ngủ cùng ở với nhau rồi, bây giờ mới biết ngại à?”

“Chuyện này… Sao mà giống nhau chứ?”

Đó là tình huống đặc biệt, nên mới phải ngủ cùng nhau có được hay không!

Hình như cô đã thấy chỗ nào đó…

Đáng tiếc, đúng thật là quá đáng tiếc.

Hứa Minh Tâm cảm thấy đáng tiếc thay cho Cố Gia Huy, cũng không biết mình vừa lỡ nhìn, có khi nào sẽ bị đau mắt hột không nữa.

Cố Gia Huy lau khô cơ thể, mặc quần áo vào rồi trả lời cô: “Cô có thể quay người lại, tôi mặc xong rồi.”

Lúc bấy giờ Hứa Minh Tâm đang xoay người sang chỗ khác, thấy anh đã ăn mặc chỉnh tề thì không khỏi thở dài một hơi.

Cô nhanh chóng rửa mặt vệ sinh cá nhân xong, tranh thủ thời gian xuống nhà ăn bữa sáng cùng với anh.

Ông cụ đã ngồi chờ trên bàn ăn từ trước, nhìn thấy Cố Gia Huy thì câu đầu tiên của ông là: “Thằng ba, sắc mặt của con có vẻ không tốt lắm, tối qua con ngủ không ngon hả?”

Lúc này Hứa Minh Tâm mới chú ý tới sắc mặt của Cố Gia Huy, đúng là anh có quầng thâm ở dưới mắt, thậm chí trong mắt còn có tơ máu.

Tối hôm qua anh ngủ không ngon sao?

Cố Gia Huy thản nhiên trả lời: “Không có gì, con nằm mơ mà thôi.”

Cơ bản là câu trả lời này không lừa ông cụ được, chỉ sợ tối hôm qua anh đã rơi vào cảnh chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn, trong lòng ấm ức nên mới vậy.

Đứa con này, tuổi còn trẻ, thấy tướng tá cũng cao lớn khỏe mạnh, sao llaji có bệnh ngầm thế này nhỉ?

Lúc ra cửa, ông cụ căn dặn hai người rằng tối nay nhớ về sớm chút, cả gia đình cùng ngồi lại ăn bữa cơm với nhau.

Bọn họ vừa đi, ông cụ vội vàng gọi chú An tới, ngay lập tức chú An lại cảm thấy đau đầu nhức óc.

Sau khi ông ta nghe kế hoạch của Cố Gia Bảo xong, lại cảm thấy da đầu cũng tề rần hết cả lên.

“Ông chủ, làm thế có khi nào không ổn không ạ, nếu cậu chủ biết thì sẽ nổi giận mất.”

“Tôi là bố của nó, nó có thể nổi giận với tôi chắc, tôi làm thế cũng là vì lo lắng cho hạnh phúc của nó thôi. Ông cứ làm theo những gì tôi vừa nói, cấm ông không được mách cho thằng ba đâu đấy, bây giờ chúng ta đã là đồng bọn cùng đặt chân lên một con thuyền rồi.”

Chú An nghe vậy trong lòng run lên, chung một chiến tuyến với ông chủ là chuyện cực kỳ kinh khủng.

Buổi tối hai người về nhà cùng nhau, ông cụ đã chuẩn bị bữa tối hết sức phong phú để đợi sẵn.

Hứa Minh Tâm vừa vào đến phòng ăn đã nhìn thấy vị trí trước mỗi chỗ ngồi đều đặt một phần cơm và một phần canh.

Ngay lúc cô đang chuẩn bị ngồi xuống ghế, thì lại bị ông cụ cản lại.

“Vị trí đó là của thằng ba, con ngồi bên bố đi, bố muốn trò chuyện tâm sự với con một chút!”

“À vậy, dạ được.”

Vốn dĩ Hứa Minh Tâm cũng không suy nghĩ gì nhiều, cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh ông cụ, nhường vị trí bên cạnh mình cho Cố Gia Huy.

Bữa cơm gia đình ấm áp kết thúc, vừa ăn xong, ông cụ đã vội giục hai người nhanh chóng lên phòng nghỉ ngơi.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.