Nghe thấy sẽ được chơi đùa với anh chị thì Thế Duy rất thích, lớn tiếng đap:
– Vâng ạ!
Nhưng sau đó lại nói thêm một câu:
– Nhưng phải đưa cô đi cùng nữa
Tư Mẫn thấy Thế Duy lúc nào cũng nhắc đến Chu Thiến thì càng chắc chắn Chu Thiến là thực lòng tốt với Thế Duy, hảo cảm với Chu Thiến càng tăng. Cô cười nói với Thế Duy:
– Được, chỉ cần Thế Duy mau khỏe rồi ra viện, Thế Duy nói thế nào thì làm thế đó.
Tống phu nhân cũng miễn cưỡng áp chế sự bi thương trong lòng mà cười đùa với Thế Duy.
Chu Thiến định pha trà cho hai người nhưng trong phòng bệnh không có trà, Buổi sáng Triệu phu nhân đến đồ uống là do Hi Tuấn mua. Cô nói với Tư Mẫn một tiếng sau đó đi ra ngoài mua đồ uống cho hai người.
Cô xuống lầu mua đồ uống, lúc trở lại phòng bệnh, vừa định gõ cửa thì lại nghe thấy bên trong nhắc đến Tống Thiệu Vân. Giọng nói của Thế Duy vang dội xuyên qua bức tường mà truyền đến tai Chu Thiến:
– … Dì Thiệu Vân còn nói muốn làm mẹ cháu, cháu không thèm dì ấy làm mẹ…
Giọng nói vừa phẫn nộ lại vừa tủi thân. Sau đó là giọng của Tống phu nhân:
– Cô ta không phải là mẹ của cháu, cô ta cố ý biến thành người giống mẹ, muốn làm mẹ cháu, Thế Duy đừng để bị lừa nhé
– Vâng ạ, Thế Duy không thích người giả dạng thành mẹ.
Chu Thiến nghe đến đó thì đã hoàn toàn hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5301260/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.