Thấy anh nói sang chuyện khác, Chu Thiến mỉm cười hài lòng. Cô cũng không muốn lại bị những lời nói của anh đả kích. Tuy rằng cô biết những lời đó có lẽ không phải anh thực sự muốn nói nhưng vẫn luôn không thoải mái.
– Không sao, tôi hiểu, anh chỉ là lo lắng cho Thế Duy.
Hai người đều yên lặng như thể không biết nên nói gì. Một lúc sau, Triệu Hi Thành mới nói:
– Tôi đi đây, nói với Thế Duy lúc nào xong việc tôi sẽ lại đến với nó
– Vâng! Chu Thiến khẽ gật đầu
Triệu Hi Thành xoay người bước đi, Chu Thiến mỉm cười nhìn khuôn mặt anh dần dần biến mất sau cửa.
Đóng cửa lại, Triệu Hi Thành khẽ thở dài, đến giờ anh đã chẳng thể tự lừa dối mình nữa rồi. Quả thực anh đã động lòng với cô gái này, coi trọng cô gái bình thường chẳng chút đặc biệt này. Mỗi động tác, ánh mắt, mỉm cười của cô đều có thể khiến tim anh đập thình thịch.
Bọn họ biết nhau được bao lâu? Thực sự là đoạn thời gian quá ngắn nhưng cảm giác đó lại như đã trải qua nhiều năm vậy, rất khó tin. Chẳng lẽ cô ấy có phép thuật sao? Bọn họ mới nhận thức bao lâu? Thực đoản thời gian rất ngắn, nhưng là loại cảm giác này như là đã muốn trải qua rất nhiều năm dường như. Bất khả tư nghị cảm giác. Nàng này chẳng lẽ là có ma pháp sao?
Triệu Hi Thành lắc đầu, anh không thể cự tuyệt sự quyến rũ này. Anh từng cố gắng chống cự nhưng như vậy thực sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5300161/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.