Sau lại nhìn về phía Chu Thiến:
– Cô cũng đi cùng đi, tôi làm việc bận rộn không thể chăm sóc nó cẩn thận được
Chu Thiến gật gật đầu. Thế Duy cao hứng nhảy nhót khắp nơi
Triệu Hi Tuấn nhìn ánh mắt trong sáng, nụ cười tinh thuần của Chu Thiến mà đột nhiên muốn ngày mai đến thật nhanh
Chơi đến gần 10h, Thế Duy buồn ngủ thì Chu Thiến mới bế cậu bé lên lầu
Sau khi về phòng, tắm rửa thay quần áo cho Thế Duy xong, Chu Thiến đặt cậu bé xuống giường, Thế Duy lật người mấy lần rồi ngẩng đầu nói với Thế Duy:
– Cô ơi, không thấy gấu nhỏ đâu
Mắt bắt đầu đỏ lên như sắp khóc.
Con gấu đó là khi Chu Thiến vẫn còn là Thiệu Lâm đã mua cho Thế Duy. Thế Duy rất coi trọng nó, người bình thường đều không được chạm vào, tối nào cũng ôm đi ngủ. Cậu bé nói, như thế cũng giống như có mẹ ngủ cùng
Giờ con gấu quan trọng như vậy lại không thấy, sao có thể không lo lắng. Chu Thiến an ủi cậu bé:
– Thế Duy đừng khóc, con trai không thể tùy tiện khóc nhè. Đừng vội, để cô đi tìm cho, nhất định có thể tìm được!
Thế Duy lấy mu bàn tay quệt nước mắt, gật gật đầu.
Chu Thiến bắt đầu tìm trong phòng, trên giường, gậm giường, ngăn tủ, sàn nhà, thậm chí cả ban công, nhà tắm cũng chẳng thấy đâu
Thấy môi Thế Duy bĩu bĩu, lại sắp khóc. Chu Thiến hỏi cậu bé:
– Thế Duy có mang gấu con đi đâu không? Thế Duy nghĩ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5294823/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.