Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành một cái, anh mặt không đổi sắc nhìn về phía trước, không biết là đang nghĩ gì, bàn tay thon dài nắm lấy tay vịn, vững như Thái Sơn. Anh như cũng cảm nhận được ánh mắt của Chu Thiến, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm.
Chu Thiến bị anh bắt gặp, lòng hoảng hốt, như thể đang rình mò lại bị người bắt gặp, thật sự rất xấu hổ. Muốn quay đi thì quá lộ liễu nhưng đối phương lại nhìn cô cười thoải mái rồi thong dong quay đầu đi, làm như không có chuyện gì, thế nhưng lòng anh lại trở nên kinh hoảng, tim đập như nổi trống
Chu Thiến quay sang, cố ý không nhìn anh nữa nên không biết Triệu Hi Thành đột nhiên lại khẽ mỉm cười, tựa như hàn mai nở rộ trong đất trời băng tuyết, cực kì động lòng người
Những điều này Chu Thiến đều không biết nhưng Tống Thiệu Vân lại thấy rõ. Cô nắm c.h.ặ.t lấy lan can, lòng dâng lên nhiều cảm giác không ổn.
Ban đầu cái chén chỉ xoay chầm chậm nhưng càng về sau xoay càng nhanh, người ngồi trong bắt đầu ngã trái ngã phải
Chu Thiến lo lắng nhìn về phía Thế Duy, thấy Triệu Hi Tuấn bế cậu bé rất chắc, hơn nữa còn thắt dây an toàn thì mới an tâm. Thế Duy như thể không hề sợ hãi, cậu nhóc luôn hưng phấn hò reo, hiển nhiên là đã quên chuyện không vui vừa rồi ra tận chín tầng mây. Nhìn thấy Thế Duy lại tươi cười, Chu Thiến cũng mỉm cười theo.
Chu Thiến chỉ chú ý đến Thế Duy, không hề để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5292484/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.