Triệu Hi Thành nghe xong cơn tức lại bốc lên tận đỉnh đầu:
– Anh nói thế nào không đến lượt em dạy! Còn em nữa, thân cận với bảo mẫu như thế làm gì? Triệu Hi Tuấn nghe anh nói vậy thì không nhịn được mà bênh Chu Thiến:
– Bảo mẫu thì sao? Em kết bạn chưa từng để ý đến chuyện đó, Chu Thiến là người thẳng thắn, không kiêu ngạo, không xiểm nịnh, tuyệt đối đáng để kết bạn. Anh, em không thích anh nói về cô ấy như thế.
Triệu Hi Thành hừ lạnh một tiếng:
– Mới về nhà một ngày mà đã hiểu cô ta thế sao?
– Có đôi khi để hiểu một người không cần phải mất quá nhiều thời gian, Chu Thiến tự nhiên, thân thiết, không hề giả tạo, người ta nhìn một cái đã có thể nhìn thấu tâm tư, cũng như…
Triệu Hi Tuấn thấp giọng nói tiếp:
– Cũng như chị dâu vậy…
Nghe Hi Tuấn đột nhiên nhắc tới Thiệu Lâm, lòng Triệu Hi Thành run lên. Anh quay đầu nhìn Chu Thiến phía trước đang kiên nhẫn chờ bọn họ. Cô bế Thế Duy đứng đó, vẻ mặt đã chẳng còn tươi cười mà thay vào đó là vẻ cô đơn. Nhìn cô như vậy, Triệu Hi Thành đột nhiên chẳng còn tâm trạng nào mà gây lộn với Triệu Hi Tuấn nữa
Cách đó không xa, Tống Thiệu Vân đang đứng chờ đã mất kiên nhẫn nên đi tới bọn họ nói:
– Hai người có cần phải cãi nhau vì một người bảo mẫu không? Có đáng không?
Tuy rằng mình vừa mới dùng giọng điệu khinh thường này để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5292481/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.