Lời nói quen thuộc, vẻ mặt quen thuộc…
Thiệu Lâm cũng từng thẳng thắn chỉ trích anh như vậy, nói anh hoàn toàn không biết tôn trọng người khác, nói anh chẳng bao giờ suy nghĩ cho cô… anh nhìn Chu Thiến, lửa giận trong nháy mắt biến mất
Cô gái này dường như cũng giống Thiệu Lâm vậy, sẽ không khuất phục trước bất kì hoàn cảnh nào, nhưng có thật thế sao? Có lẽ cô ta không biết hậu quả mà lỗ mãng rồi, một khi biết sẽ bị anh sa thải, mất đi công việc lương cao này nhất định sẽ hối hận mà xin lỗi anh. Dù sao trên đời này cũng chẳng có mấy người giống Thiệu Lâm, biết rõ sẽ khổ nhưng vẫn không chịu khuất phục? Lập tức, Triệu Hi Thành hừ lạnh nói:
– Cô giờ nói hay lắm nhưng cô có biết hậu quả không? Cô sẽ mất đi công việc này, tôi không thích loại người tự cho mình là đúng như cô, không biết nặng nhẹ gì cả
Chu Thiến sắp bị anh làm cho tức c.h.ế.t, rõ ràng la anh sai, cô cũng không mong anh sẽ xin lỗi nhưng không ngờ anh lại lấy thân phận ra để đàn áp cô, Triệu Hi Thành đúng là người bá đạo, âm hiểm
– Triệu tiên sinh, tôi biết anh sẽ không làm như thế. Anh biết tôi thực sự quan tâm đến Thế Duy, tôi có thể nói tôi quan tâm đến Thế Duy không kém gì anh cả. Mất đi người làm như tôi thì mất mát là Thế Duy, là các anh, tôi nghĩ làm giám đốc một xí nghiệp lớn trong nước thì anh sẽ rõ điều này. Anh sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5267891/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.