Giọng nói của ông dần trở nên nghiêm túc.
Lý Mai mất hứng. Chu Minh Xa là người thành thật, bình thường rất ít khi to tiếng với mình nhưng vì đứa con gái này mà đã tỏ thái độ với mình. Nhìn ông coi cô gái kia như bảo bối thì nghĩ, gia sản sau này một nửa phải chia cho cô ta? Mấy trăm vạn đó! Lý Mai đau lòng khôn cùng, vì thế giọng nói cũng sắc bén:
– Tôi chưa từng nghe trẻ bị đần lại có thể chữa trị, Minh Xa, tôi quan tâm đến ông mà thôi, tôi sợ ông bị người ta lừa
Chu Minh Xa tìm được con gái, vốn lòng đầy vui mừng nhưng lại bị Lý Mai hắt gáo nước lạnh vào đầu, dù ông vốn hiền lành nhưng cũng không thể nhịn cơn tức:
– Tôi đã cùng con bé đi kiểm tra quan hệ, mấy ngày nữa là có kết quả, đến lúc đó xem bà nói được gì
Lý Mai cũng tức giận quay đi, sắc mặt rất khó coi
Chu Thiến nhìn Lý Mai không nói, Lý Mai này sao thay đổi nhiều như thế? Trước kia tuy rằng không quá quan tâm mình nhưng ít nhất bề ngoài cũng còn lịch sự nhưng giờ ngay cả vẻ bề ngoài cũng không cần giữ sao? Lý Mai đứng lên đi về phòng, đi đến bên Chu Thiến định lườm cô nhưng khi tiếp xúc đến ánh mắt bình tĩnh, lạnh lùng của Chu Thiến thì không khỏi thấy lạ. Nhìn cô ta ăn mặc thế kia, hẳn là đứa nhỏ sống ở nông thôn nhưng đột nhiên thêm một người cha, lại đến nơi xa lạ thế này mà vẻ mặt vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5214190/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.