– Cô gái, cô giống hệt con gái của chú, chú biết chú rất mạo muội nhưng xin cháu nể tình chú đã già mà nhớ thương con gái, có thể trả lời chú mấy câu hỏi không
Người đi cùng Chu Minh Xa cũng nói:
– Cháu gái à, không lừa cháu đâu, cháu và con gái ông ấy rất giống nhau, cháu trả lời ông ấy mấy câu hỏi nhé
Chu Thiến sao có thể từ chối, vội vàng gật gật đầu.
Chu Minh Xa nhẹ nhàng hỏi:
– Chú hỏi con, con có cha mẹ không ? Chu Thiến kể lại tình cảnh của Châu Châu:
– Không có, từ nhỏ cháu đã bị lạc cha mẹ, được bà nhặt về nuôi, giờ bà cũng đã mất.
Đổi lại làm người khác, người xa lạ hỏi chuyện trong nhà thì có ai chịu nói, nhưng đây là cha mình, Chu Thiến có gì phải sợ? Hơn nữa cô nghe cha hỏi vậy thì lại có chút hồ nghi, chẳng lẽ Châu Châu này thực sự có quan hệ gì với gia đình mình? Cho nên cô kể hết chuyện mình biết về Châu Châu ra
Ai ngờ Chu Minh Xa nghe cô nói xong thì mắt đỏ lên, kích động nắm tay Chu Thiến:
– Cháu à, thật ra chú vốn có hai đứa con gái sinh đôi, nhưng con gái nhỏ của chú hơi chậm phát triển, lúc 4 tuổi bị lạc mất. Cháu giống con gái lớn của chú như vậy, cũng lạc cha mẹ từ nhỏ, chưa biết chừng cháu chính là đứa con gái nhỏ đáng thương của chú
Chu Thiến giật mình, em gái song sinh? Sao cô không hề hay biết?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5214188/chuong-279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.