Chu Thiến nghĩ, chỉ có thể chờ vết thương ổn lại rồi mới có thể rời khỏi đây
Chu Thiến chống vào tường mà đứng lên, nhìn quanh gian phòng này. Ở giữa là phòng khách, hai bên có hai phòng nhỏ hơn một chút, một gian là phòng bếp, nhìn kết cấu có lẽ là vẫn đun củi lửa, chỉ là trên bếp đầy những nồi niêu phủi bụi, xem ra đã lâu không dùng. Qua phòng bếp là chuồng lợn nhưng bên trong không có con lợn nào nhưng mùi vẫn rất khó ngửi. Bên cạnh chuồng heo là toilet sơ sài của nông thôn.
Người bẩn ngứa ngáy rất khó chịu, Chu Thiến không dám tắm nhưng muốn tìm chút nước để rửa mặt nhưng khắp nhà không có giếng, trong ấn tượng của cô thì nhà ở nông thôn đều có giếng, chẳng lẽ đây không phải? Chỉ tìm được một cái chum nhưng nước ở đó… hây, thôi vậy…
Trong nhà ngoài cô cũng chẳng có ai, chẳng lẽ cơ thể này không có thân nhân sao?
Sau đó mấy ngày, Chu Thiến theo lời những người đưa cơm cho cô mới biết được một số điều về cơ thể này
Mỗi ngày là một người khác nhau đưa cơm cho cô, có khi là một người đến, đưa cơm đến rồi lúc sau đến lấy bát. Có khi là hai người cùng đến ngồi chờ cô ăn xong, sau đó coi như cô không tồn tại mà nói chuyện phiếm. Trong đó cũng đôi khi nhắc đến chuyện của Châu Châu
Chu Thiến tổng hợp lại thì đưa ra được kết luận: Châu Châu quả thực là người ngốc, hơn nữa mồ côi, là bà Tần nhặt được Châu Châu trên đường khi còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5214186/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.