Chu Thiến đưa Triệu Hi Thành tới chỗ thang máy, lúc này đã vào giờ học, thang máy ngoài bọn họ ra thì cũng chẳng có người nào khác. Chu Thiến thấp giọng nói:
– Hi Thành, cảm ơn anh đã tới
Triệu Hi Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y cô nói:
– Về sau xảy ra chuyện như vậy, đầu tiên em hãy nghĩ đến anh, có anh ở đây anh sẽ không để em bị ai coi thường
Anh thở dài cúi đầu:
– Nói đi nói lại cũng đều tại vì anh mà ra, nếu không xảy ra chuyện đó thì sao em phải giấu chuyện đã kết hôn? Nhìn em bị người khác hạ nhục như vậy, lòng anh rất khó chịu. Thiệu Lâm, anh luôn cảm thấy anh nợ em rất nhiều, rất nhiều, không biết phải làm sao để bù đắp lại. Anh muốn đối tốt với em nhưng lại luôn cảm thấy không đủ tốt, có lẽ em rất thất vọng về anh? Chu Thiến đột nhiên bị những lời cảm khái này của anh làm cho ngây người, cô cười:
– Hôm nay anh sao vậy, cảm xúc quá đi
Triệu Hi Thành chỉ nắm tay cô, khẽ lắc đầu:
– Người mà anh hận không thể dùng cả tính mạng để trân trọng lại bị kẻ khác làm nhục còn anh lại chẳng thể làm gì, trong lòng anh thực sự rất hoảng loạn. Thiệu Lâm, thật sự bỏ qua cho cô ta sao? Anh có thể kiện cô ta ngồi tù, đây là chuyện rất dễ dàng, nhưng dù là thế cũng không thể khiến anh nguôi giận
Khi anh nhìn cô, trong mắt là vẻ thương xót rất rõ, lòng Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/4896131/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.