Giọng nói lạnh lùng khiến lớp học huyên náo trở nên yên lặng. Ai nấy không hẹn mà cùng lặng yên nhìn về phía người đứng ở cửa lớp học
Vừa nhìn, ánh mắt bọn họ đều không thể rời ra được.
Âu phục sẫm màu ôm khít dáng người cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt đen mà sáng như sao tràn ngập sự lạnh lùng, Khóe miệng cười trào phúng như có như không. Điều này khiến anh nhìn qua giống như Tu la trong truyền thuyết vậy, tuấn mỹ mà âm trầm, cao quý mà lại tàn nhẫn.
Triệu Hi Thành đảo mắt qua mọi người, mỗi người tiếp xúc với ánh mắt hắn thì đều có cảm giác lạnh như băng. Có một số người thậm chí còn rụt người về phía sau, tự giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân
Tầm mắt của anh cuối cùng dừng lại trên người Chu Thiến, ánh mắt âm trầm trong chốt lát lại trở nên dịu dàng như nước. Anh đi về phía cô, bước đi thong dong, cảm giác tao nhã như quý tộc khiến mọi người đều cảm thấy, người đàn ông này không đơn giản.
Anh đi đến bên Chu Thiến, đầu tiên là dịu dàng cười với cô, sau đó lại chuyển mắt nhìn Hồ Giai Giai bên canh, sắc mặt trở nên âm lệ:
– Là cô sao? Cô nói tôi là gian phu? Hồ Giai Giai chưa bao giờ gặp người đàn ông nào tuấn mỹ, cao quý như Triệu Hi Thành, nhất thời không khỏi ngây người. Miệng mở ra mà không nói được gì
Chu Thiến rất ngạc nhiên vì sự xuất hiện bất ngờ của anh, ngạc nhiên vô cùng nói:
–
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/4896129/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.