“Rót trà.”
“Mua thuốc lá.”
“Phòng ngủ và phòng khách đều phải quét lại, chỗ kia vẫn còn bụi.”
“Cái gì? Buổi tối còn có hẹn với bạn gái? Không được. Vai chú rất mỏi, mày phải ở lại giúp chú mát xa.”
“Sao, muốn từ chối hả, sao mày không nhớ trước kia là ai chăm sóc cho mày hả? Ai là người thấy mày sắp chết đói trước cửa nhà liền cứu mày hả?”
“Đi mát xa? Chú không thích người lạ chạm vào mình.”
Ngồi ở trong phòng, tôi rút một điếu thuốc, trên mặt không để lộ chút biểu tình, hai chân bắt chéo, nhìn cậu học sinh trung học đối diện.
Thành thật mà nói, mặc dù tôi là người rất hay xoi mói nhưng cũng không có cách nào tìm ra một chút tỳ vết trên khuôn mặt đó. Không nói tới vẻ ngoài đẹp trai của cậu ấy, chỉ loại khí chất hoàn mỹ kia thôi cũng đủ tôn lên toàn bộ khuôn mặt rồi.
Lúc này cậu ấy có vẻ rất khó xử, hàng lông mày thanh thanh nhíu lại, mặt hơi nhăn, cười khổ đồng ý yêu cầu của tôi.
Còn tôi thì càng tệ hơn, bắt cậu ở lại một lúc nghe mình lải nhải rồi mới chịu thả người.
Trong lúc đó cậu ấy đã phải tiếp mấy cuộc điện thoại, đều do bạn gái gọi tới, nhưng vì sự kiên trì của tôi, cô gái kia chỉ có thể tiếp tục hờn dỗi.
Điều này khiến tôi cực kỳ vui vẻ.
Trên thực tế, tôi cũng chỉ có thể dựa vào loại tùy hứng này để cân bằng tâm trạng của mình.
Tuy bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngu-ngon-thuong/2023719/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.