Người đàn ông này, tại sao cô lại thấy có hơi quen thuộc.
Mặc Sơ không biết đã gặp anh ta ở đây, chỉ là giờ phút này trong lòng cô luôn nghĩ về con trai, cũng không có thời gian nghĩ nhiều.
Mặc Hi bị kinh sợ, nhưng cậu bé vô cùng biết điều, chưa từng khóc nháo, ngược lại còn an ủi Mặc Sơ.
Điều này càng khiến Mặc Sơ vui vẻ, yên tâm, lại đau lòng.
Vốn là một đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên, nhưng cậu bé lại phải chịu đựng gánh nặng gia đình quá sớm, trên lưng còn gánh vác thành kiến của thế đời.
Nhưng Mặc Sơ cũng rất vui mừng, hai đứa con của cô vẫn luôn khỏe mạnh lớn lên.
Chỉ là việc đụng xe lần này khiến lòng cô chịu tổn thương vô cùng lớn.
Cô nghĩ, hay là cô để hai đứa nhỏ quay về nước. Mặc dù lớp thiên tài là nơi nhiều người hướng tới, nhưng không có điều gì quan trọng hơn sự an toàn của bọn trẻ.
Sau khi Mặc Hi đã ngủ, Mặc Sơ bước ra khỏi phòng.
Cô không ngờ lại đụng phải người phụ nữ mình đã gặp ở sân bay.
"Sao cô lại ở đây?" Người nữ này hỏi cô: "Gặp lại thì chúng ta đã thân quen, cô Mặc Sơ, tôi tên là An Ngôn."
"Chào cô." Mặc Sơ nhìn con trai trong phòng: "Con trai tôi bị xe tông, đã ở đây hai đêm rồi. À đúng rồi, cô An, sao cô lại ở đây?"
An Ngôn chỉ chỉ vào một phòng bệnh bên ngoài: "Tôi đến thăm một người bạn."
Mặc Sơ cũng nhìn thấy người đàn ông nằm trên giường bệnh, chính là người đàn ông cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-ngoan-de-anh-yeu-rang-chieu/752026/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.