Tống Vũ Huy đành miễn cưỡng cầm lấy quần áo, trong lòng thật sự không hề thoải mái, cậu đó giờ chưa từng mua quần áo cho chính mình, đồ cậu mặc toàn là đồ cũ anh họ không mặc nữa, chỉ có một bộ đồ mới duy nhất là do người dì đã đi lấy chồng mua cho.
Bà nội từ nhỏ đã dạy cậu, dù hoàn cảnh thế nào, làm người phải có lòng tự trọng của mình, không thể tùy tiện nhận không sự bố thí của người khác, như vậy sẽ khiến bản thân mình trở nên thấp hèn.
Nhìn Tống Vũ Huy tỏ ra lạnh nhạt không có chút cảm kích nào, Lâm Hạo Hi cầm lấy quần áo trên tay cậu nói “Không thay ra cũng không sao, thử thế này là được”
Nói rồi đi vòng ra phía sau cậu, cầm áo ướm thử sau lưng, dùng tay đo độ rộng rồi lại đo độ dài của vai. Tống Vũ Huy cao hơn mét bảy một chút, vóc người gầy gầy, cái áo hắn chọn ra kích cỡ rất vừa vặn thích hợp với cậu.
Tống Vũ Huy còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Hạo Hi đã nói “Lấy cái này”
“Ca, em thật sự không cần mua đồ mà”
Tên tiểu tử này thật sự rất kiên định, Lâm Hạo Hi ép buộc mãi cũng không được “Đây là quần áo tôi mua cho em trai tôi, cậu nếu như không nhận thì sau này cũng đừng gọi tôi là ca nữa”
Mặt Tống Vũ Huy hơi biến sắc, mắt có chút mờ mịt. Lâm Hạo Hi cũng tự thấy vừa rồi mình nói hơi quá lời, liền vỗ vỗ vai cậu “Bây giờ tôi mua cho cậu, mai sau cậu kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-muon-bat-dau-nuoi-tu-nho/57582/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.