Tắm rửa sạch sẽ xong, ngồi ở ngoài xem TV, lấy điện thoại di động cả ngày hôm nay chưa đụng tới ra xem, trên điện thoại có tin nhắn báo đến từ 10086, là tin nhắn nạp tiền thành công.
Lâm Hạo Hi nhìn màn hình điện thoại, khóe môi hơi nhếch nhếch. Soạn lại một cái tin chỉ vỏn vẻn là chữ: Cảm tạ
Người nhận là Lý Nghị.
Sau khi điện thoại báo đã gửi tin nhắn thành công, Lâm Hạo Hi gập lại điện thoại, nhìn Tống Vũ Huy ở bên cạnh hỏi “Cậu mấy giờ đi ngủ?”
“Chín giờ”
Trên TV chiếu một bộ phim Hồng Kong bối cảnh vào thập niên 90, lúc phim hết là vừa vặn đúng chín giờ. Hai vị lão nhân gia ở bên ngoài hóng gió cũng đã vào phòng, chuẩn bị đi ngủ.
Lâm Hạo Hi trở về phòng, mở laptop ngày hôm nay đã sạc đầy điện ra, ngón tay ở trên bàn phím gõ gõ.
Khoảng gần 11 giờ, liền tắt máy tính chuẩn bị đi ngủ. Có lẽ do uống nhiều nước nên có hơi muốn đi WC. Có điều khi Lâm Hạo Hi nghĩ tới cái chuồng heo xây bên cạnh nhà vệ sinh, thật chẳng muốn đi chút nào.
Nhưng mà nhịn cả một buổi tối chắc nhịn không nổi, cắn răng, vẫn là đành phải đi.
Cũng may là bản thân có mang theo một cái đèn pin, liền nhẹ nhàng mở cửa phòng đi ra, đến nhà chính, nhìn theo ánh sáng đèn pin chiếu đến thì thấy một người đang nằm bên bàn ăn. Lâm Hạo Hi lúc đầu sợ hết hồn, sau nhìn rõ lại đó là Tống Vũ Huy mới thấy nhẹ nhõm
Lâm Hạo Hi bước tới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-muon-bat-dau-nuoi-tu-nho/57580/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.