Để nói chuyện điện thoại với hai vị lão nhân gia thì trước hết phải gọi điện thoại cho đại bá của Tống Vũ Huy, đại bá đi bộ mấy phút tới chỗ gia gia nãi nãi để đưa điện thoại cho họ nghe.
Ở nhà lúc này thời tiết vẫn còn rất lạnh, giọng điệu của đại bá trong điện thoại hiển nhiên là không muốn phải cuốc bộ một chuyến.
Hơn 10 phút sau, Tống Vũ Huy lại gọi điện tới, lúc đó người nghe máy chính là bà nội.
Tống Vũ Huy nghe được giọng bà mình, trong lòng thấy ấm áp vô cùng “Bà nội, bà đã ăn cơm chưa?”
“Ăn, mới vừa ăn xong, con ăn chưa?”
“Dạ, con cũng vừa mới ăn xong”
“Ở bên đó đi học có nghe lời anh Hạo Hi không đó?”
“Có”
“Nếu không có thi cử gì thì tính khi nào mới về? Chẳng lẽ lại đợi sau Tết?”
Tống Vũ Huy nhìn sang Lâm Hạo Hi bên cạnh một chút “Bà nội, có thể trường sẽ cho học bù, để con coi thử chừng nào nghỉ được thì con sẽ nói cho bà biết”
“Ừ ừ, lấy việc học làm trọng, chịu khó một chút, nỗ lực một chút, đừng làm Hạo Hi uổng công cho con đi học”
“Con biết ạ”
Tống Vũ Huy nói chuyện điện thoại với bà nội xong thì cùng ông nội nói mấy câu, trước khi cúp điện thoại thì Lâm Hạo Hi cũng nói với hai người câu năm mới vui vẻ.
Bốn giờ chiều, Lâm Hạo Hi lái xe về nhà, để lại mình Tống Vũ Huy ở nhà.
Trước lúc đi, Lâm Hạo Hi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-muon-bat-dau-nuoi-tu-nho/1926483/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.