Tống Vũ Huy nhìn đồng hồ treo trên tường một chút, đã 12h40, chạy tới đó phải mất chừng nửa tiếng, liền tăng nhanh tốc độ ăn cơm.
Đúng 1h, Tống Vũ Huy khoác balo trên vai đi ra khỏi nhà, Lý Nghị ngồi ở trên ghế sopha xem TV, thấy Lâm Hạo Hi vừa mới rửa chén trong nhà bếp xong đi ra “Chẳng phải mày nói sau khi thi đại học xong sẽ nói rõ ràng với nó sao, sao giờ còn chưa thấy nói năng gì hết vậy?”
Lâm Hạo Hi ngồi xuống ghế sopha, rót trà ra tách nâng lên uống một ngụm “Tao cũng muốn nói rõ ràng, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của cậu ấy, tao lại không nỡ. Loại cảm giác đó, thật giống như là đang tự tay đem cậu ấy đẩy mạnh xuống một vực sâu vạn trượng vậy, tao không làm được.”
Lý Nghị nghi ngờ nheo mắt lại “Mày đã làm gì thằng nhỏ rồi, sao nó lại sợ hãi?”
“Tao đã nói rồi, trong tư duy nhận thức của cậu ấy chắc chắn vẫn không có khái niệm ý thức gì về đồng tính luyến ái, cậu ấy vẫn xem tao như một người anh trai. Nếu như đột nhiên tao nói cho cậu ấy biết, tao đối với cậu ấy chính là tình yêu, vẫn luôn xem cậu ấy là người yêu, nhất định cậu ấy sẽ không thể chấp nhận được.”
Lý Nghị suy nghĩ một chút, nếu mà bà chị nhà mình tự dưng có một ngày nói yêu mình thì căn bản đúng là không có cách nào tiếp nhận nổi! Lý Nghị đồng tình nhìn Lâm Hạo Hi “Vậy mày định làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-muon-bat-dau-nuoi-tu-nho/1926449/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.