Loại cảm xúc này Tống Vũ Huy cũng không lạ lẫm gì, hồi tưởng lại lần đầu tiên vào đêm Giáng Sinh năm ngoái, còn có hơn một tháng trước trong khách sạn ở Thành cổ Lệ Giang, hai tay Tống Vũ Huy không tự chủ mà chống đỡ lên ngực Lâm Hạo Hi, tuy rằng dùng lực không lớn, nhưng Lâm Hạo Hi vẫn cảm giác được cậu muốn khước từ, liền buông cậu ra. “Không muốn sao?”
Mặt Tống Vũ Huy đỏ như cà chua chín, ngước mắt nhìn hắn một chút, lại cúi đầu xuống “Ca… anh cứ như vậy… em sẽ hiểu lầm đó.”
Lâm Hạo Hi nhìn cậu đang cúi thấp đầu, hỏi “Hiểu lầm cái gì?”
Tống Vũ Huy nhìn đôi giày trắng của cậu bị nước mưa làm cho ướt sũng, nói không nên lời, hiểu lầm cái gì, rốt cuộc là có cái gì mà hiểu lầm chứ? Phải nói cái gì đây?
Lâm Hạo Hi lần thứ 2 nâng cằm cậu lên, ánh mắt nhìn cậu vô cùng ôn nhu “Em không có hiểu lầm, cũng không cần hiểu lầm, anh chính là thích em, muốn ôm em, hôn em. Năm đó, lúc anh quyết định muốn nuôi em để em đi học, anh không dám nói chính mình không có chút tư tâm nào.” Ngưng lại một chút, hắn giải thích “Mà cái gọi là tư tâm, chính là đem người mình thích mang lại bên cạnh mình.”
Tống Vũ Huy nhịp tim càng đập nhanh hơn muốn vỡ cả ra, mặt càng đỏ gay gắt hơn. Đây có thể xem như là đang tỏ tình sao?
Tay Lâm Hạo Hi nâng cằm cậu di chuyển sang ôm lấy má cậu, ngón tay khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-muon-bat-dau-nuoi-tu-nho/1926431/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.