Chương trước
Chương sau
Arno lại trở về cuộc sống trước đây.

Không có Khương Nghi đánh cờ với hắn, không có Khương Nghi nói chuyện với hắn, không có Khương Nghi chơi xếp hình với hắn.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên hắn làm là chạy vội tới giở lịch rồi đếm ngón tay tính xem chừng nào Khương Nghi được nghỉ.

||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Thần Bí Chống Lưng Cho Tôi |||||

Hắn nghĩ nếu tiếng Trung là thứ mình ghét nhất thì nhà trẻ chính là thứ mình ghét nhì, làm hắn cảm thấy như đang đối mặt với một kẻ địch vô cùng lợi hại vậy.

Nhà trẻ Trung Quốc chẳng khác nào một con quái thú ngoác miệng nuốt chửng Khương Nghi, tới ngày nghỉ mới chịu nhả cậu ra.

Đợi mãi mới đến ngày Khương Nghi nghỉ, nghe hắn càu nhàu Khương Nghi lại cảm thấy không phải như vậy.

Cậu ngồi trên thảm bưng dưa hấu, nghiêng đầu nghiêm túc nói với Arno trước mặt: "Nhà trẻ là nơi bọn tớ học tập chứ không phải chỗ xấu đâu."

"Tụi mình đều đi nhà trẻ mà, nó không phải quái thú đâu."

Nghe quản gia phiên dịch, Arno nhếch môi không nói lời nào.

Hồi lâu sau hắn mới lẩm bẩm: "Do you also fold planes for others in kindergarten? (Ở nhà trẻ cậu có xếp máy bay giấy cho các bạn khác không?)"

Khương Nghi cắn muỗng nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu.

Arno thở phào, vẻ mặt không còn căng thẳng nữa.

Khương Nghi mở to mắt chậm rãi nói: "Tụi mình toàn tặng bút màu thôi."

Arno: "......"

Khi quản gia phiên dịch, sợ cậu chủ nhà mình không biết bút màu Trung Quốc là gì còn cố ý giải thích bằng tiếng Anh: "Đó là loại bút có thể vẽ ra đủ màu sắc khác nhau, một hộp mười hai cây hoặc ba mươi hai cây."

"Là một loại văn phòng phẩm khá phổ biến, cậu chủ cũng từng thấy rồi đó."

Làm sao Arno không biết chứ, hắn còn lén lấy bút màu viết nguệch ngoạc tên Khương Nghi trên máy bay giấy nữa cơ.

Nhưng một hộp bút màu có mười hai cây hay thậm chí là ba mươi hai cây!

Khương Nghi chỉ mới xếp cho hắn một chiếc máy bay giấy thôi!

Ai có địa vị quan trọng hơn trong lòng Khương Nghi chỉ cần nhìn qua là thấy ngay!

Khương Nghi múc dưa hấu rồi nghiêng đầu, tựa như không hiểu tại sao Arno đối diện bỗng dưng xụ mặt xuống.

Nhưng cậu cũng quen rồi.



Tính tình Arno hơi kỳ lạ chút thôi.

Khương Nghi cúi đầu múc một muỗng dưa hấu đưa tới trước mặt Arno, Arno đang xụ mặt vô thức há miệng ra, kết quả bị đút dưa hấu đầy miệng.

Khương Nghi hài lòng nhìn Arno quạu quọ nhai dưa hấu, vẻ mặt cũng không còn hờn dỗi nữa.

Cậu lấy muỗng về rồi vui vẻ nghĩ thầm mặc dù Arno dễ quạu nhưng so với Little Bo-Peep trên TV vẫn dễ dỗ hơn nhiều.

Arno bị đút dưa hấu đầy miệng tức mà không nói được, thế là hùng hổ chạy tới bàn học xé liền tù tì mười một tờ giấy, nhất định phải để Khương Nghi hiểu được tầm quan trọng của chuyện này.

Kết quả khi Khương Nghi xếp đến chiếc máy bay thứ ba thì buồn ngủ dụi mắt, Arno lập tức giành lấy rồi cắm cúi xếp tiếp.

Chờ hắn xếp đến chiếc thứ mười một, Khương Nghi đã nằm ngủ trên ghế salon.

Arno nắm tay Khương Nghi, nghiêm túc cầm tay cậu hoàn thành nếp gấp cuối cùng của máy bay giấy.

Hắn nhìn mười một chiếc máy bay xếp ngay ngắn trước mặt, hài lòng nghĩ nhất định lần này mình sẽ là người quan trọng nhất trong lòng Khương Nghi.

Hắn cất mười một chiếc máy bay giấy vào ngăn kéo rồi chạy đến trước ghế salon ngắm Khương Nghi ngủ, vừa ngắm vừa nghĩ cách để Khương Nghi không đi nhà trẻ nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui Arno vẫn chẳng tìm được cách nào hay, thế là quay đầu khiêm tốn thỉnh giáo quản gia làm thế nào để Khương Nghi đừng tới nhà trẻ nữa.

Quản gia: "......"

Arno phấn khởi hỏi hắn có thể mua lại nhà trẻ rồi đuổi hết giáo viên và học sinh được không, nếu vậy Khương Nghi sẽ không thể đi học nữa.

Quản gia nói nhà trẻ đắt lắm.

Arno nói mình có rất nhiều chi phiếu, mua một cái cũng không thành vấn đề, trước kia hắn còn đòi ông nội mua trường đua ngựa nữa cơ, nếu thực sự không được thì hắn sẽ gọi điện nhờ ông nội mua giùm.

Quản gia im lặng rất lâu mới nói ngài không thể đuổi giáo viên và học sinh bừa bãi được.

Arno suy nghĩ giây lát rồi nhượng bộ nói được thôi, vậy hắn sẽ mua nhà trẻ rồi ngày nào cũng cho nghỉ học, nếu vậy Khương Nghi có thể chơi với hắn mỗi ngày.

Quản gia hít sâu một hơi rồi mỉm cười nói ngài không thể làm vậy được đâu.

Arno nổi cáu, hờn dỗi nói cái gì cũng không được, Trung Quốc đúng là phiền phức đáng ghét mà.

Quản gia tê tái nghĩ thầm thảo nào Lục lão gia muốn đón Arno từ nước ngoài về nuôi, nếu không đón về chắc mấy năm nữa hắn sẽ hỏi có thể mua luôn Khương Nghi được không.

Cái này không được cái kia cũng không được, Arno nằm bò ra ghế salon nghịch lông mi đẹp vô thực của Khương Nghi, nhìn hàng mi đen nhánh cong vút như cánh bướm dập dờn.

Khương Nghi lẩm bẩm mấy tiếng nhưng vẫn ngủ rất ngoan.

Một lúc lâu sau, Khương Nghi tỉnh ngủ vừa mở mắt ra đã thấy đôi mắt xanh của Arno nhìn mình chằm chặp.

Khương Nghi dụi mắt, nghe thấy Arno hỏi mình.

"Shall I go to school with you? (Tớ đi học chung với cậu được không?)"

Nghe quản gia phiên dịch, Khương Nghi trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

Arno sửng sốt, cáu kỉnh hỏi cậu sao lại không được.

Khương Nghi thở dài rồi buồn rầu nói: "Arno, nhà trẻ không nhận học sinh bị 0 điểm đâu."

Arno: "......"

Mặt hắn đỏ lên, muốn biện luận bằng lý lẽ để Khương Nghi biết mình ở Anh lần nào cũng đứng hạng nhất cả.

Nhưng sau đó Arno chợt nhận ra mình không biết tiếng Trung, đi thi kiểu gì cũng 0 điểm toàn quốc cho xem.

————



"Ba ba, có cách nào để nhà trẻ chịu nhận học sinh 0 điểm không ạ?"

Chạng vạng tối, Khương Nghi nắm tay cha Khương về nhà ngửa đầu nghiêm túc hỏi.

Cha Khương thắc mắc: "Sao tự dưng hỏi chuyện này?"

Lúc trước vì sợ Khương Nghi mải mê xem Little Bo-Peep trên TV nên cha Khương bịa chuyện bảo cậu phải ngoan ngoãn học hành, nếu không đến lúc thi bị 0 điểm sẽ không được đi nhà trẻ.

Bởi vì nhà trẻ không nhận học sinh 0 điểm.

Khương Nghi lo lắng nói: "Arno muốn đi học nhưng bạn ấy chẳng biết chút tiếng Trung nào hết."

"Lúc thi kiểu gì bạn ấy cũng bị 0 điểm toàn quốc thôi."

Cha Khương: "......"

Ông khó nhọc nói: "Chuyện này chắc ba Arno sẽ lo liệu......"

Nếu cậu chủ Lục gia không đi học thì chỉ có thể là vì thành phố S trời sập một nửa nên không đi học được thôi.

Nhưng Khương Nghi có vẻ không mấy tin tưởng, trên đường về nhà vẫn cứ sầu lo, mãi đến lúc lên giường đắp chăn vẫn còn lo lắng.

Dù sao Arno cũng là người bạn đầu tiên của cậu, nếu Arno không đi học thì cậu sẽ buồn lắm.

Cha Khương vỗ lưng dỗ dành Khương Nghi, an ủi cậu rằng nhất định ba Arno sẽ có cách, ba Arno lợi hại lắm, sẽ không để Arno thất học đâu.

Khương Nghi mơ màng gật đầu, lúc này mới chịu ngủ.

————

Ngày hôm sau.

Lớp lá ở nhà trẻ song ngữ Golden Sun có một học sinh mới chuyển đến.

Tóc vàng, mắt xanh, trên mặt lộ ra vẻ kiêu căng, nghiêm nghị đứng trên bục giảng không nói lời nào.

Cô Lý dạy lớp lá nhiệt tình giới thiệu với cả lớp bạn học mới này tên Lục Lê, trước đây luôn sống ở nước ngoài nên không thạo tiếng Trung lắm, giờ chuyển đến lớp lá hy vọng mọi người sẽ giúp đỡ bạn nhiều hơn.

Dưới bục vang lên một tràng vỗ tay, hầu hết bạn học đều hiếu kỳ nhìn cậu bạn khác lạ này.

Khương Nghi vui cực kỳ, khi Arno tới ngồi bên cạnh, cậu hỏi: "Sao cậu tới đây rồi?"

Vì không có quản gia phiên dịch nên Arno nghe hiểu rất vất vả, hồi lâu sau mới hiểu được ý của Khương Nghi, hắn huơ huơ tay, kết quả Khương Nghi nhìn không hiểu mà vẫn nghiêng đầu chờ hắn trả lời.

Giờ Arno mới vỡ lẽ tại sao cha Lục bảo hắn đi học chung với Khương Nghi cũng được nhưng phải tự gánh chịu hậu quả.

Hắn có thể đến nhà trẻ với Khương Nghi nhưng không có quản gia đi theo phiên dịch mà phải tự mày mò học nói tiếng Trung.

Chứ không chỉ đơn giản là hứa với cha Lục học tiếng Trung cho giỏi.

Cũng may Khương Nghi không bắt hắn trả lời mà vẽ hình trên vở rồi đưa cho Arno, nói cho Arno biết ý tứ đại khái, sau đó Arno đưa vở lại cho cậu, tạm thời làm phương tiện giao tiếp với nhau.

Kết quả học xong một tiết, vở của Khương Nghi đã hết chỗ viết, Arno mải mê chuyền vở qua lại quên cả trời đất.

Cô Lý trên bục giảng thấy Arno cả tiết học không ầm ĩ lần nào thì thở phào một hơi.

Nhà trẻ song ngữ Golden Sun là trường tư thục, các học sinh chuyển đến giữa chừng đều là con nhà có thế có tiền, hơn nữa hiệu trưởng còn dặn các cô giáo trong lớp phải chú tâm đến học sinh mới này nhiều hơn.

Các cô giáo đều đang suy đoán rốt cuộc học sinh con lai này có lai lịch thế nào mà vị hiệu trưởng luôn mắt cao hơn trời kia phải đích thân ra đón một cách cung kính.

Khi biết học sinh này sẽ vào lớp mình, trong lòng cô Lý không khỏi bồn chồn, đối với các giáo viên như cô thì ngán nhất là những học sinh có lai lịch không tầm thường.

Học sinh biết nghe lời còn đỡ, sợ nhất là mấy học sinh vừa có gia thế khủng vừa ngang tàng quậy phá.



Nhưng xem ra Arno mới chuyển đến ngoại trừ hay đeo bám một học sinh tên Khương Nghi trong lớp thì chẳng có tật xấu nào cả.

Cô Lý hết sức vui mừng.

Thế nhưng niềm vui này chẳng kéo dài được bao lâu.

Giữa trưa, Tống Tử Nghĩa khí thế rào rạt dẫn theo một đám bạn học đến văn phòng cô mách tội, đối tượng bị mách chính là Arno.

Cô Lý ôn hòa hỏi xảy ra chuyện gì, Tống Tử Nghĩa phẫn uất nói bạn học mới tới bắt nạt Khương Nghi.

Bọn trẻ tận mắt thấy Arno không chỉ giành cơm trưa của Khương Nghi mà còn nhả đồ mình ăn ra cho Khương Nghi ăn, cướp khăn tay của Khương Nghi, chọc Khương Nghi khóc.

Đám học sinh nhao nhao mách tội có vẻ bức xúc lắm.

Nghe xong cô Lý giật thót, đành phải theo đám học sinh đến nhà ăn.

Cạnh bàn ăn, Arno và Khương Nghi ngồi chung một chỗ, mắt Khương Nghi ướt sũng, khóe mắt và chóp mũi đều đỏ hoe.

Arno ngồi cạnh quả nhiên đang cầm đũa gắp sườn chua ngọt từ khay của Khương Nghi, đồ ăn trong khay cậu ít đến thảm thương.

Cô Lý đi tới ngồi xuống hỏi Arno bằng tiếng Anh tại sao lại cướp đồ ăn của Khương Nghi, nếu không đủ thì có thể đến cửa sổ lấy thêm, nhưng cướp đồ ăn của bạn là không đúng.

Arno nhíu mày im lặng.

Cô Lý lại hỏi hắn tại sao bắt Khương Nghi ăn đồ thừa của mình, Arno trợn tròn mắt như không thể tin nổi.

Cô Lý đành phải nói có bạn học tận mắt thấy buổi trưa phát đồ ăn vặt, hắn nhả táo trong miệng ra ép Khương Nghi ăn.

Arno thở phào một hơi, nói mình không hề đưa đồ ăn thừa cho Khương Nghi ăn mà là đang làm sandwich cho Khương Nghi.

Nhìn miếng sandwich méo mó bên cạnh bàn ăn, hai lát bánh mì đặt chồng lên nhau, ở giữa kẹp một miếng táo Arno cắn ra, cô Lý im lặng mấy phút.

Sau đó cô hỏi chuyện khăn tay là thế nào, Arno nói mình muốn giúp Khương Nghi giặt khăn, kết quả lần đầu giặt chưa quen nên bị nước cuốn đi.

Cô Lý nghẹn lời, cuối cùng không hỏi Arno nữa mà hỏi Khương Nghi sao lại khóc.

Khương Nghi thật thà nói cả ngày Arno ngồi xổm nhìn các bạn nữ khác đút cơm đút nước cho búp bê, thế là cũng bắt chước đút nước cho cậu, kết quả nước nóng quá làm cậu bỏng lưỡi phát khóc.

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Arno: Lần đầu chăm vợ chưa kinh nghiệm lắm
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.