Tui đã nhìn vào gương cả trăm lần để năn nỉ bản thân mình “phải luyện Thiết Bì Công đến max skill, phải nhịn, nhịn và nhịn trước những lời đao to búa lớn của gã”. Dĩ nhiên phải thực hiện liệu pháp tinh thần cho đâu vào đấy mới dám í ới gã. Chắc sau trận náo loạn Thiên Tầm, nhất định Kẻ Xấu Xa đã rủa xả gã nhìu nhìu lắm. Nhất định gã sẽ lôi tui ra “đày ải” 1 trận để giải tỏa mối oán hờn chồng chất ấy.
Mang bộ mặt đưa đám, u sầu ủ dột, chuẩn bị cả bông gòn để bảo vệ khả năng “nghe” của mình ko bị giảm sút sau trận sư tử hống của gã. Vậy mà, vểnh tai ngồi chờ lời “vàng ngọc” cả buổi mà chả thấy gã hó hé gì.
Cái cảm giác giơ cổ ra chờ người ta hét “Long Đầu Đao” (hic, tội lỗi của tui cũng xuất phát từ lòng tốt muốn giúp anh em trong bang, vì vậy, có xử thì dùng Long Đầu Đao chứ đừng lôi Cẩu Đầu Đao ra nghen, tội nghiệp mừ!) thật là rất rất khó chịu. Chờ dài cả cổ mà đao vẫn chưa chịu hạ xuống, bực wá, đành một thân một mình nhào vào tử địa, trước sau gì cũng bị nghe chửi, thà bị chửi trước còn đỡ lo hơn bị chửi sau.
ఠ ͟ ಠ: ”Ngươi cứ chửi ta đi. Muốn chửi thế nào thì chửi, ta ngồi đây nghe hết cho.”
Gã giơ cặp mắt ti hí vô cùng thánh thiện: “Chửi nàng ư? Về chiện gì?”
ఠ ͟ ಠ: ”Thế ngươi chưa nói chiện với Kẻ Xấu Xa kia à?”
Trầm tư kèm lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-lam-truyen-ky-don-thuan-chi-la-tro-choi/3140566/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.