Ngày Sương Giáng – Bình Vương năm thứ nhất. Trấn Văn Giang một buổi sáng cuối thu.
Một chiếc xe ngựa sang trọng đang đi trên con phố đông đúc . Văn Giang là một trấn nhỏ nằm cách Tế Giang không xa. Trấn này là đầu mối giao thương của mấy châu quận phía nam về thành Đại La. Nơi đây tuy không sầm uất như Đại La nhưng cũng là vùng đất quê hương của nhiều thương gia giàu có , có tiếng trong đất Tĩnh Hải. Bên hai ven đường đều la liệt hàng quán. Người đi kẻ lại đều mặc gấm vóc lụa là.
Bỗng người phu xe dừng lại, phía trước có nhiều kẻ nhốn nháo, xúm đông chắn cả lối đi. Trong những âm thanh lộn xộn ấy, có tiếng than khóc của một lão nương:
- Ông ơi ! sao ông lại bỏ lại mẹ con tôi!
Giọng một tên võ phu quát :
- Lôi nó đi cho ta!
Lão nương đó đang ôm xác một lão bá . Người này khắp người còn nhiều vết thương tích, hẳn đã bị đánh đến chết. Thấy mấy tên du côn kia lôi con gái đi liền nhào tới ôm chân một tên võ phu lại , thảm thiết van xin
- Các ông xin hãy tha cho con bé !
Tên võ phu chẳng những không để ý còn đạp cho mụ ta mấy cái, lại kéo thiếu nữ kia đi. Thiếu nữ này mới khoảng chừng 14, 15 tuổi. Nàng ta vừa sợ , vừa khóc gọi lại:
- Mẹ ơi cứu con!
Lão nương ấy sức cùng lực kiệt chỉ đành nằm đó mà kêu :
- Ái Liên …!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-lam-tinh-hai/2753323/quyen-1-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.