“Lão đại, thật không ngờ ông hiệu trưởng Tạ này lại dễ dàng tha cho chúng ta đến vậy, đúng là bất ngờ !” Trên đường đi, tâm trạng căng thẳng của Mắt Lé mới dần dần thoải mái trở lại. Nếu mà nói chủ mưu là Tiêu Hồng Vĩ, vậy thì Mắt Lé chính là đồng phạm lớn nhất, ai bảo hắn đi kêu người chứ. Cho nên lúc đó người sợ nhất ngược lại chính là Mắt Lé, Tiêu Hồng Vĩ trong lòng đã có tính toán trước, nên không hề lo lắng chút nào.
“Hiệu trưởng cũng là người mà, chỉ cần là người thì sẽ có nhược điểm.” Tiêu Hồng Vĩ cười nói, vỗ vỗ vào vai Mắt Lé, nói: “Nhưng Mắt Lé này, mày cũng nên đi chữa lại mắt của mày đi !”
“Tại sao ?” Mắt Lé thắc mắc hỏi.
“Dĩ nhiên là để mày sau này làm việc không có lé như vậy !” Vương Khải đứng bên cạnh cười nói, câu này khiến mọi người cười to một trận. Tâm trạng trách cứ Mắt Lé lúc nãy cũng đã tan biến hết, chỉ có Mắt Lé mặt đầy e thẹn, liên tục nói không có lần sau đâu, không có đâu.
“Đủ rồi, chuyện đã giải quyết xong, mọi người tiếp tục đi ăn uống, hay là đến phòng y tế để khám vết thương ?” Tiêu Hồng Vĩ quay đầu lại nhìn mọi người, đám người này ai nấy đều mặt sưng vù, nếu thật có đi chắc cũng dọa cho ông chủ tiệm sợ chết khiếp.
“Đi, đương nhiên đi !” Vương Khải là đứa đầu tiên lên tiếng, hắn bóp bóp cái mũi bị sưng, hùng hổ nói: “Mẹ nó, bị đánh thảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-lai-thoi-dai/2486749/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.