Trong bảng kỹ năng, từng dòng chữ lần lượt hiện lên, dày đặc đến mức khiến người ta hoa mắt.
Bạch Sương Hành nhìn rất chăm chú, bị Thẩm Thiền khẽ chọc vào cánh tay: “Có chuyện gì vậy?”
“Hình như…” Bạch Sương Hành quay đầu nhìn cô, chớp chớp mắt, “tớ tìm được chỗ ở rồi.”
Thiết lập của hệ thống gia viên rất đơn giản, chỉ cần vài câu ngắn gọn, Bạch Sương Hành đã giới thiệu xong chức năng mới này cho Thẩm Thiền.
Thẩm Thiền nghe xong, vừa kinh ngạc vừa thốt lên cảm thán y hệt cô: “Bạch Dạ mà cũng hào phóng thế sao? Chẳng phải nó keo kiệt lắm à?”
Bạch Sương Hành vô cùng đồng tình: “Có lẽ… đây gọi là đại phát từ bi.”
Có thể tùy ý xây dựng một căn nhà trong tiềm thức, còn kèm theo sân vườn và phong cảnh xung quanh — nếu là trước kia, cô thậm chí còn chẳng buồn tốn thời gian nghĩ đến.
Dù sao thì, những chuyện không thể thực hiện được, nghĩ nhiều cũng vô ích.
“Hay là tranh thủ thử luôn đi.”
Thẩm Thiền rất hứng thú: “Cậu có thể trực tiếp vào không gian đó à?”
Bạch Sương Hành gật đầu.
Phía trên phần giới thiệu của hệ thống gia viên, có bốn chữ đen đơn giản rõ ràng: [Tiến Vào Gia Viên].
Cô thử bấm vào, chỉ trong chớp mắt, trước mắt bỗng trắng xóa.
Những người xung quanh và tòa chung cư quen thuộc biến mất, thay vào đó là một khoảng trắng mênh m.ô.n.g tràn ngập tầm nhìn.
Không có biên giới, không có điểm cuối, ngay cả trên dưới cũng mơ hồ, hòa lẫn thành một khối hỗn độn.
[Đinh đông!]
[Chào mừng bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5290827/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.